Thứ Ba, 20 tháng 2, 2018

Khởi nghiệp bằng dạy sống chậm

Chọn con đường du học Mỹ, nhưng Bùi Thu Ngân, 27 tuổi luôn đau đáu khát vọng sẽ trở về quê hương, làm những điều mà chưa ai làm. Cô gái trẻ bắt đầu khởi nghiệp dự án Tipsy Art ngay khi trở về Việt Nam.

Tại lớp học vẽ đặt tại quán cà phê nằm sâu trong con hẻm nhỏ đường Võ Thị Sáu (Q.3, TPHCM), hàng chục học viên đủ mọi lứa tuổi đang nguệch ngoạc những mảng màu vào bức tranh của mình. Đây là lớp vẽ tranh nghệ thuật Tipsy Art – nơi người dân Sài Gòn đến để sống chậm với nghệ thuật.

Startup Bùi Thu Ngân.

Tipsy Art do Ngân và cô bạn Nguyễn Thu Trang (cũng là du học sinh) sáng lập. Kể về Tipsy Art, Ngân cho rằng đó là “duyên”. Trong thời gian 4 năm theo học chuyên ngành kinh tế tại Mỹ, tình cờ một lần tham gia một buổi tiệc tại nhà người bạn, sau khi hết hoạt động, mọi người rủ nhau giở một bức tranh ra rồi cùng vẽ. “Lúc ấy mình thấy rất vui vì cứ người này biết gì lại nói cho người kia. Mọi người trao đổi, học hỏi lẫn nhau trong một không gian vô cùng thoải mái, thư giãn” - Ngân nhớ lại.

Trở về Việt Nam, nhận thấy các bạn trẻ ở đây cuối tuần thường chỉ tụ tập đi xem phim, uống cà phê, mua sắm,… mà thiếu các hoạt động thiên về tinh thần nên Ngân cùng với bạn nuôi ý định mở các buổi học vẽ như đã tham gia ở Mỹ. Từ việc lên ý tưởng, tìm mặt bằng, tuyển nhân viên… mất vỏn vẹn 2 tháng. Cuối năm 2015, lớp học đầu tiên của Tipsy Art được ra đời.

Ngân tâm sự, khó khăn nhất với một dự án nghệ thuật là làm thế nào để mọi người cảm thấy hay, cảm thấy muốn tham gia, nên thời gian đầu, các buổi học của Tipsy Art đều dành cho bạn bè, người quen. Sau khi được sự ủng hộ và tin tưởng của mọi người, Tipsy Art mới mở rộng dần ra qua hình thức truyền miệng. Mục đích của Tipsy Art là mang nghệ thuật đến gần hơn với giới trẻ, đồng thời giúp mọi người có thời gian nghỉ ngơi sau những giờ phút làm việc, học tập căng thẳng.

“Khác với việc xem phim, mua sắm khi rảnh rỗi, thư giãn bằng nghệ thuật giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm hồn và phát triển bản thân. Chúng tôi mong các bạn trẻ sống chậm lại, dành thời gian cho mình trong ba tiếng ngắn ngủi của lớp học” - Ngân chia sẻ.

Với chi phí 400.000 đồng/buổi học 3 tiếng, người tham gia lớp học vẽ tranh cấp tốc Tipsy Art sẽ có cơ hội trải nghiệm hoạt động vẽ tranh nghệ thuật trong không gian có âm nhạc du dương và đồ uống đi kèm.


Tại Việt Nam, khi đa phần các startup đều hướng vào lĩnh vực kinh tế, công nghệ… thì lựa chọn khởi nghiệp của các cô gái trẻ này trong lĩnh vực nghệ thuật được được đánh giá là liều lĩnh. Bởi không ai tự nhiên nghĩ rằng mình sẽ đi học vẽ. Thế nhưng khi đến để thử nghiệm vì… tò mò, học viên nhận được nhiều hơn suy nghĩ “đi một lần cho biết”. Đó không chỉ là những bức tranh do mình tự tay tô vẽ, mà là những giây phút thoải mái bên người bạn mới quen, là kết nối về tinh thần và những trải nghiệm mới.

Nhiều học viên bày tỏ cảm giác ngạc nhiên, thích thú khi được tự tay cầm cọ và sáng tạo những bức tranh của riêng mình. Nguyễn Hải Ý (sinh viên trường ĐH KHXH&NV TPHCM) chia sẻ: “Mình rất yêu tranh nhưng chưa khi nào dám cầm cọ, vì mình sợ bị chê xấu. Từ lúc theo lớp học này, mình không còn áp lực chuyện đó nữa. Giờ thì mình đã tự tin để có thể vẽ được những bức tranh tặng cho bạn bè, người thân”.


Chia sẻ lý do quay trở về Việt Nam khởi nghiệp, trong khi nhiều du học sinh lại chọn ở nước ngoài có nhiều điều kiện tốt hơn. Ngân khẳng khái: “Mình lựa chọn về Việt Nam vì mình cảm thấy ở quê hương mình có rất nhiều công việc chưa ai làm, trong khi những công việc đó bên Mỹ, có rất nhiều người làm. Do đó, ngay từ khi còn học đại học, mình chưa từng có ý định sẽ ở lại Mỹ làm việc lâu dài mặc dù cuộc sống bên đó đầy đủ hơn rất nhiều. Mình cũng yêu đất nước mình và muốn góp sức để quê hương phát triển tốt đẹp hơn”.


Nhớ lại những ngày đầu khởi nghiệp, nhóm của Ngân gặp rất nhiều khó khăn, bởi đây là một lớp học rất mới, chưa nhiều người biết. “Chúng mình không coi đó là những khó khăn mà biến nó thành cơ hội, nếu biết tận dụng đúng lúc, đúng thời điểm thì dự án của tụi mình có thể… bay xa” - Bùi Thu Ngân dí dỏm.



“Khác với việc xem phim, mua sắm khi rảnh rỗi, thư giãn bằng nghệ thuật giúp chúng ta nuôi dưỡng tâm hồn và phát triển bản thân. Chúng tôi mong các bạn trẻ sống chậm lại, dành thời gian cho mình trong ba tiếng ngắn ngủi của lớp học”.

Bùi Thu Ngân



Tipsy Art là một trong những startup đầu tiên thực hiện mô hình này ở Việt Nam, mặc dù vẫn còn là “lính mới”, song Tipsy Art đã đạt được những thành công ngoài mong đợi. “Càng dấn sâu vào dự án, chúng tôi thấy nó càng thú vị và biết rằng mình đã đi đúng hướng. Lúc khởi nghiệp, vốn của chúng tôi chỉ vỏn vẹn 20 triệu đồng nhưng cách đây mấy ngày, Tipsy Art đã gọi được nhà đầu tư với số vốn hơn 2 tỷ đồng. Đây là động lực mạnh mẽ để Tipsy Art vươn xa hơn” - nữ startup Bùi Thu Ngân kỳ vọng.



UYÊN PHƯƠNG

Người nông dân nhân ái nhất Việt Nam

Người đến vay hợp đồng miệng rồi cầm tiền về không phải trả lãi. Người cho vay lắm lúc phải đi vay ngân hàng, tất nhiên trả lãi, để về cho người khác vay không lãi. Ngân hàng đặc biệt này tồn tại ngót chục năm trời hỗ trợ hơn 600 hộ nông dân miền rẻo cao Ðakrông ở tỉnh Quảng Trị làm ăn tấn tới… Ông chủ nhà băng chẳng giống ai này là đại gia chân đất Ðặng Quang Hữu.

Ðặng Quang Hữu (phải) - “ông chủ nhà băng nỏ giống ai”.

Nông dân 'cay mắt' với gừng liên kết

Ngắm vườn quýt hồng trĩu quả của nông dân Đồng Tháp

Nông dân miền Trung vui vụ hoa Tết



Từ hai bàn tay trắng…

Trong nếp nhà ấm cúng nép mình bên chân cầu Khe Van, ký ức từ những ngày đầu tiên ở miền đất khó ùa về trong câu chuyện của anh. Hơn 15 năm trước, chàng trai Đặng Quang Hữu (SN 1974) từ làng biển chang chang cát trắng Gia Đẳng, Triệu Lăng, Triệu Phong lên núi làm công nhân Lâm trường Hướng Hóa, rồi gặp cô gái người Vân Kiều Hồ Thị Hương (SN 1978) ở bản Khe Van, xã Hướng Hiệp với nghề thợ may. Cuộc tình lãng mạn của họ đẹp song chả tránh khỏi những lời dị nghị can ngăn. Song tình yêu chân thành giúp họ vượt qua tất cả để nên duyên vợ chồng.

Lập gia đình xong, hai bàn tay trắng bước ra dựng nghiệp, lại sinh sống ở nơi khó khăn, nên anh Hữu bàn với vợ muốn đủ ăn thì chỉ có trồng rừng phát triển kinh tế. Ngày ấy, đất đai mênh mông, ai có sức nào làm sức đó, chính quyền ủng hộ người dân khai hoang trồng rừng. Nhớ khi trồng 1 ha rừng đầu tiên, anh chị phải đi mượn tiền về mua cây giống. Cây vừa giâm xuống đất, anh nín thở chờ cây ra rễ, đâm chồi nẩy lộc. Sau hecta rừng đầu tiên thành công ấy, năm nào anh Hữu cũng trồng rừng, phát triển thêm diện tích nương rẫy cho đến 5 năm sau thì trong tay đã có 21 ha rừng keo.

Vốn cần cù tháo vát nhanh nhẹn nên không chỉ trồng rừng, anh Hữu còn có nương rẫy trồng sắn, làm vườn ươm cây giống lâm nghiệp, mở dịch vụ thu mua nông sản cho bà con nên mỗi năm anh thu lãi về gần 1 tỷ đồng. Nhìn thu nhập của gia đình mình, anh Hữu ngẫm ngợi, sao đất rừng còn nhiều mà bà con dân bản đói nghèo luôn đeo bám. Nhớ lại hồi ấy, anh Hữu bảo, nếu anh tiếp tục phát triển diện tích rừng lên 40-50 ha cũng được bởi đất trống còn nhiều, không ai cấm trồng rừng. Song anh không làm vậy mà muốn để dành phần đất lại giúp bà con trồng rừng để cùng nhau thoát nghèo, vươn lên làm giàu.
Một góc rẻo cao Ðakrông mang dấu ấn của “đại gia chân đất” Ðặng Quang Hữu.

Tỷ phú để tiền trong nhà... người nghèo

Để dân bản trồng được rừng, sau nhiều đêm suy nghĩ, anh quyết định mời bà con dân bản về nhà và động viên họ học tập mô hình trồng rừng của mình. Sau đó anh cho bà con mượn tiền mua gạo cơm để người đi trồng rừng có ăn, thuê máy cày đất, đào hố, rồi cho mượn luôn tiền mua giống cây. Anh Hồ Văn Vân, 40 tuổi, ở bản Xa Rúc, xã Hướng Hiệp bảo: “Hồi đó nhà mình nghèo lắm, đất đai nhiều mà chả biết làm ăn. Nhờ anh Hữu cho mượn tiền thuê máy cày được 1 ha đất rồi cho mượn thêm 3 ngàn cây giống để trồng rừng. Nhiều lần như vậy, mình trồng được 5 ha rừng và 1 ha sắn. Nhà mình bây giờ mỗi năm có thu nhập 300 triệu đồng!”.



“Anh Hữu không chỉ là niềm tự hào của xã Hướng Hiệp, của huyện rẻo cao Ðakrông này mà còn là hình tượng đẹp của người nông dân Quảng Trị chia ngọt sẻ bùi, giúp nhau xóa đói giảm nghèo, làm giàu chính đáng”.

Chủ tịch Hội Nông dân tỉnh Quảng Trị Lê Phúc Thiện

Không thể nhớ hết những người mượn tiền để phát triển kinh tế, anh Hữu mang quyển sổ dày ghi chi chít tên tuổi hơn 600 người mượn tiền của anh. Có người thời gian mượn đã gần 10 năm, chưa trả hết. Tính trung bình mỗi năm anh cho bà con dân bản 3 xã Hướng Hiệp, Đakrông và Mò Ó mượn hơn 1,5 tỷ đồng để trồng rừng, trồng sắn song không thu đồng lãi nào.




Tôi ngạc nhiên, anh Hữu cười: “Nhờ có nguồn vốn vay theo Chương trình 30A (chương trình Hỗ trợ giảm nghèo nhanh và bền vững của Chính phủ) với lãi suất thấp 0,29%/năm nên tôi mới dám vay vốn nhiều rồi cho bà con trong huyện mượn để làm ăn, chứ nếu lãi như ngân hàng thương mại thì tôi cũng chịu”.

Để trồng được 1 ha rừng tràm người dân cần chi phí khoảng 20 triệu đồng để làm đất, mua giống, còn trồng sắn thì cần khoảng 15 triệu đồng/ha chủ yếu là để làm đất, bón phân. Tôi hỏi cho mượn tiền nhiều vậy, đến khi nào bà con trả nợ? Anh Hữu bảo, đến mùa thu hoạch sắn, thu hoạch rừng, có tiền bà con mang đến trả, chứ anh không đi đòi. Bà con rất tốt bụng, không ai chạy nợ của anh. Trả năm nay không hết thì họ khất được trả tiếp vào vụ sau. “Chấp nhận lời lãi ít lại để hỗ trợ bà con nhân dân thoát nghèo, làm giàu, đó mới là ước mơ lớn nhất của vợ chồng tôi. Nói nhà tôi có tiền mà lại chẳng có tiền bởi tiền của tôi nằm mãi trong dân. Người này mượn, người khác mượn rồi tiền để… trong rừng, chứ có ở trong nhà đâu!”, anh Hữu nói.

Rồi mỗi khi vào mùa thu hoạch nông sản, bà con không biết bán cho ai, họ lại tới nhờ anh Hữu đi bán giùm. Vậy là vợ chồng anh phải giúp bà con thu mua sản phẩm và trả tiền tươi bằng giá thị trường. Anh Hữu nói mình sống làm phúc hơn làm giàu nên không vội vàng gì. Tấm lòng vì cộng đồng của vợ chồng anh Hữu đã giúp hơn 600 hộ dân bản của 3 xã ấy thoát nghèo vĩnh viễn.

Đang chuyện trò thì có khách đến. Hồ Văn Nguyên ở bản Xa Vi, xã Mò Ó, năm trước mượn của anh Hữu 22 triệu đồng khai hoang đất trồng 4 ha sắn. Giờ sắn đã thu hoạch, có tiền song anh Nguyên muốn mượn lại khoản tiền ấy cùng với số vốn của gia đình mua chiếc máy cày, rộng đường làm ăn hơn. Anh Hữu gật đầu và khuyên anh Nguyên về cố gắng làm ăn tốt hơn để còn giúp đỡ trở lại cho dân bản. Anh Hữu bảo, bà con mượn tiền trồng sắn sau một vụ là thu hoạch, có tiền. Nhưng cho bà con mượn tiền trồng rừng thì sớm nhất sau 5 năm mới trả được. Song cho bà con mượn rồi thì đừng có tiếc. Khi họ biết trồng rừng, trồng sắn, bà con không thiếu ăn nữa, mình mới vui!

Khó để tính hết số tiền anh Hữu đã cho bà con mượn không lãi để phát triển kinh tế. Mỗi gia đình mượn ít thì vài triệu đồng, nhiều thì vài chục triệu đồng. Từ số tiền mượn của gia đình anh Hữu bà con dân bản đã trồng được hơn 1.000 ha rừng và 500 ha sắn. Chủ tịch Hội Nông dân huyện Đakrông Nguyễn Thị Hà tấm tắc: “Đặng Quang Hữu là tấm gương sáng của dân bản, bà con ai cũng học cách làm ăn kinh tế của anh ấy. Đây quả là một… ông chủ nhà băng nỏ giống ai!”.

Nhìn những cánh rừng bạt ngàn bắt mắt tươi tốt, người dân luôn biết ơn và họ nói với nhau rằng rừng ấy được anh Hữu tạo lập. Không những cho dân bản mượn tiền làm ăn, anh Hữu còn nhận một cháu bé có hoàn cảnh khó khăn làm con nuôi để cho cháu ăn học. Số là, năm 2009, bố mẹ cháu Hồ Thị Sữa (thôn Xa Vi, Hướng Hiệp) ly hôn bỏ cháu bơ vơ không nơi nương tựa, đứng trước nguy cơ bỏ học khi cháu chỉ mới đang lớp 4. Vợ chồng anh Hữu nhận Sữa làm con nuôi, thương yêu như con đẻ, nay Sữa đang học lớp 12 trường THPT Dân tộc nội trú tỉnh Quảng Trị.



Tại Chương trình Tự hào Nông dân Việt Nam do Ban Tuyên giáo Trung ương, Bộ NN-PTNT, Bộ Công Thương và Trung ương Hội Nông dân Việt Nam tổ chức cuối năm 2016, anh Đặng Quang Hữu là người duy nhất được vinh danh “Nông dân xuất sắc nhân ái nhất Việt Nam”. Anh cũng vừa được Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc tặng Bằng khen nông dân có thành tích tốt trong lao động sản xuất.



HỮU THÀNH

Những món ăn làm nên thương hiệu Sài Gòn

Ðầu năm 2017, tổ chức Kỷ lục Việt Nam là Vietkings đã công bố TOP món ăn truyền thống tiêu biểu của Việt Nam do du khách bình chọn. Ðiều khá bất ngờ khi TPHCM- địa phương dẫn đầu cả nước về hoạt động du lịch lại chỉ có 3 món được du khách chọn lựa.


3 món đó là gỏi cuốn, cơm tấm và bánh mỳ… Dù mang tiếng Sài Gòn nhưng xuất xứ của chúng đều không phải ở Sài Gòn.

Bánh mỳ Sài Gòn

Bánh mỳ dĩ nhiên là có nguồn gốc xuất thân nơi trời Tây, được mấy ông mắt xanh mũi lõ mang sang Việt Nam cách đây vài thế kỷ. Tuy nhiên, với với một đất nước của mấy ngàn năm văn minh lúa nước thì việc bánh mỳ chen chân vào bàn ăn của người Việt là một điều khó khăn.

Nhưng riêng với Sài Gòn, cái thứ bột mỳ đến từ trời Tây được người đầu bếp khéo léo sáng tạo, chế biến khá cầu kỳ để trở thành món đặc sản. Cách làm bánh mì kiểu Pháp được người Hoa tiếp thu, sản xuất bán ra thị trường và trong số khách hàng mua bánh mỳ thời kỳ đó có cả người Việt: Bồi bàn, thông ngôn, thầy ký, có lẽ là những người nếm bánh mỳ đầu tiên.

Trong khi người Tây ăn bánh mỳ kèm với pho mai, với trứng, thịt nguội, bơ, mứt hay là dùng bánh mỳ ăn kèm với súp, kẹp bít tết…thì người Sài Gòn biến hoá theo kiểu Việt như làm bánh mỳ kẹp với bì, chả cá, heo quay hay theo phong cách Tàu thì bánh mỳ kẹp xíu mại, phá lấu hay theo phong cách Ấn độ thì là bánh mỳ cà ri… Nhưng chỉ kẹp thịt thì ăn mau ngán nên người đầu bếp đã cho thêm rau thơm, cà chua hay dưa leo, củ cải ngâm chua rồi rưới thêm chút nước xốt, rắc chút muốn tiêu cho đậm đà… Dần dần món bánh ăn vặt đã trở thành món ăn chính, một ổ bánh mỳ kẹp thịt có thể thay thế cho cả bữa ăn của người Sài Gòn.

Nhưng món bánh mỳ Sài Gòn được thế giới biết tới có lẽ từ chính những du khách đến Việt Nam đã quảng bá đi khắp thế giới. Oxford đưa hẳn từ “Banh my” vào trong từ điển của mình, bên cạnh 2 từ khác là “Ao dai” và “Pho”.
Cơm tấm.

Cơm tấm Sài Gòn

Cơm tấm được nấu bằng gạo tấm có nguồn xuất xứ từ mạn Lục tỉnh nhưng lại phát triển ở Sài Gòn nên người ta thường gọi là cơm tấm Sài Gòn. Theo nhà văn Sơn Nam thì cơm tấm ban đầu chỉ là món ăn dành cho người nghèo, đó là những người phu khuân vác làm việc ở các bến tàu nơi có những nhà máy chà gạo. Sau khi gạo được chà bóng và đóng bao đưa lên tàu giao cho thương lái, trấu dùng để đốt lò còn cám được bán rẻ làm thức ăn gia súc. Tuy nhiên, trong cám vẫn còn lấm tấm những đầu hạt gạo màu trắng gọi là tấm, và những người phu kỳ công rê lọc lại để nấu ăn, coi như đỡ được chút tiền mua gạo.

Cơm nấu từ gạo tấm rời rạc nhưng nếu biết nấu vẫn dẻo và rất ngon, thêm một chút mỡ hành chưng nước mắm rưới lên cũng dễ ăn. Ban đầu cơm tấm chỉ hiện diện những nơi có bến tàu và nhiều người nghèo như khu chợ Cầu Muối, Khánh Hội, Bình Đông, Xóm Củi… Tiếng lành đồn xa, món ăn vừa rẻ vừa ngon lại chắc bụng này đã có sức hút với người lao động và nhiều người chọn món cơm tấm làm bữa điểm tâm sáng.

Trước sự đại chúng của cơm tấm Sài Gòn đã xuất hiện vài quán cơm tấm kinh doanh theo phong cách sang trọng hơn, cầu kỳ hơn. Sau đó, nhiều phong cách lạ của cơm tấm đã ra đời như Tây hoá thì là cơm tấm sườn nướng, cơm tấm lagu hay là cơm tấm ốpla, Tàu hoá thì là cơm tấm xíu mại, cơm tấm heo quay, lạp xưởng…




Từ món quà chỉ dành ăn sáng, dần dần cơm tấm đã hiện diện trên các quầy hàng cả trưa, chiều tối thậm chí dành cho cả ăn khuya. Nhiều nhà hàng cao cấp đã đưa cơm tấm vào menu với giá cao ngất, đắt không kém gì những món chỉ dành cho những người xài sang như Phở Hoà, hủ tíu Nam Vang hay bún Ta… Sự vinh danh của cơm tấm còn thể hiện ở Tấm bằng chứng nhận “Thức ăn mang giá trị ẩm thực khu vực” do Tổ chức kỷ lục châu Á trao tặng hay là Tổ chức Du lịch thế giới đánh giá cơm tấm là 1 trong 3 món ăn vỉa hè đặc sắc và thú vị nhất dành cho du khách.
Gỏi cuốn.

Gỏi cuốn

Gỏi cuốn còn gọi là bánh tráng cuốn hay là bánh đa cuốn cũng là món ăn quen thuộc với người dân Sài Gòn, quen thuộc tới mức người ta ít để ý đến nó và cũng ít người coi gỏi cuốn là đặc sản.

Người ta bảo gỏi cuốn Sài Gòn có tiếng nhưng có điều gỏi cuốn cũng không xuất xứ từ Sài Gòn. Theo suy luận thì gỏi cuốn đến từ miền Trung. Từ bánh tráng, những người dân miền Trung sáng tạo ra món gỏi cuốn để rồi dần dần trở thành món ăn có mặt ở khắp mọi miền đất nước.

Gỏi cuốn bao gồm nhiều thành phần, trong đó có 2 thứ không thể thiếu là bánh tráng và rau. Đơn giản chỉ là bánh tráng khô loại nhỏ, nhưng rau thì bao gồm hàng chục loại rau thơm, rồi xà lách, cải cay, thậm chí nhiều vùng còn có thêm cả nhiều loại rau mọc ở rừng, ven bờ ruộng. Cũng không thể thiếu là dưa chuột thái dài và mỏng, rồi thì nguyên cụm hẹ cắt ngang thân, rồi cà rốt củ cải ngâm dấm, củ hành tươi chẻ dọc. Kèm bên luôn phải là một đĩa bún tươi trắng tinh được cắt ngắn. Và đương nhiên là một bát nước chấm. Chỉ riêng làm nước chấm cho gỏi cuốn cũng là một sự đa dạng kì công.

Từ một đĩa trứng rán thái mỏng cho tới miếng thịt heo ba chỉ luộc là có thể có món gỏi cuốn ngon lành. Cao cấp hơn một chút là con cá lóc nướng hay là cá diêu hồng hấp. Và với du khách khi đến Sài Gòn đều có thể thưởng thức món gỏi cuốn rau rừng của vùng Trảng Bàng- Củ Chi.

Nửa thế kỷ chăm 12 gốc cây, lão nông đổi đời không ngờ

Từ đất hoang đồi núi trọc giờ đã thành vùng cây ăn quả lớn nhất miền Bắc, từ nghèo khó đổi đời thành giàu có,... Sau nửa thế kỷ nhìn lại, tất cả như một giấc mơ đẹp giờ đã thành hiện thực. Người dân Lục Ngạn đang kỳ vọng, trong tương lai không xa, không chỉ quả vải mà những quả khác của vùng đất này đều có thương hiệu, xuất khẩu đi toàn thế giới.

12 cây vải làm thay đổi cuộc đời

Ngồi trước căn nhà mái bằng đã nhuốm màu thời gian vì rêu phong nhưng bên trong khá tiện nghi, ông Giáp Văn Thành - Tổ trưởng Tổ sản xuất vải thiều đạt tiêu chuẩn xuất khẩu sang Mỹ, Úc, Nhật ở thôn Kép 1, xã Hồng Giang (Lục Ngạn, Bắc Giang), cho biết, ông có 300 gốc vải, một diện tích nhỏ trồng cam và bưởi, với tổng diện tích hơn 1ha mỗi năm cho lãi 0,5 tỷ đồng.

Ông Thành tâm sự, năm nay ông đã hơn 60 tuổi. Tuy đã già, cháu nội, cháu ngoại cũng đã học gần hết cấp hai, thế nhưng hai vợ chồng ông vẫn tự tay chăm sóc vườn vải thiều. Bởi, ông cả cuộc đời ông đã gắn bó với đồi vải này.

Ông kể, hồi mới 5-6 tuổi, ông đã biết đến cây vải thiều dù khi ấy, vải chưa được trồng nhiều. Đến khi lớn lên, lập gia đình và ra ở riêng, ông dành một khoảng đất sau vườn trồng 12 cây vải thiều khi xin được giống từ một người quen.

Ông Thành đứng bên cạnh cây vải mà ông đã trồng trong vườn từ những năm 1986 - cây trồng đã giúp gia đình ông đổi đời (ảnh: B.Hân)


“Không nhớ chính xác nhưng hình như vào năm 1985 hay 1986 thì phải. Trồng 12 cây vải ấy cũng chỉ vì thích, vì ấn tượng với vị ngọt thơm của quả vải thôi chứ tôi không nghĩ là trồng lấy quả để bán”, ông nói.

Ông Thành cho biết, lúc đó gia đình ông khá nghèo khó, ở trong ngôi nhà bé tí teo đủ chỗ chui ra chui vào bởi trồng lúa, khoai, sắn không đủ ăn. Trong khi đất vườn nhà rộng, khoảng vườn sau nhà để không cũng chẳng làm gì nên ông xin cây vải về trồng lấy bóng mát, đến mùa lại có quả ăn đỡ đói.

Song không ai có thể ngờ được, 4 năm sau đó, 14 cây vải bắt đầu cho lứa quả đầu tiên, sai trĩu cành. Bất ngờ hơn, vải thiều được thương lái đến tận nhà mua với giá cao. Thế là hái được bao nhiêu vải trong vườn, ông đem bán hết lấy tiền.

Mấy năm sau, giá vải càng ngày càng tăng, thương lái tranh nhau mua nên có thời điểm, vải có giá 34.000 đồng/kg. Trong khi, cây vải cứ vụ sau lại sai quả hơn vụ trước nên khoản tiền thu được từ bán vải cũng ngày càng nhiều.

Đến năm 1994, sau 5 vụ thu hoạch, ông Thành đã xây được căn nhà mái bằng 1 tầng với chi phí lên tới 80 triệu đồng, sắm được một chiếc xe máy giá 10 triệu đồng. Không nhớ giá lúa hồi đó là bao nhiêu, nhưng ông chắc chắn là đất mặt đường quốc lộ giá 1 suất 30 m2 chỉ 8 triệu đồng.

Ngoài khoản tiền lãi từ 300 gốc vải trong vườn, mỗi năm, ông Thành còn thu gần 100 triệu từ bưởi ngọt (ảnh: B.Hân)


Đến giờ, 12 cây vải ông trồng từ những ngày đầu vẫn còn nguyên. Ông kiên quyết không chặt bỏ.


Dẫn chúng tôi ra thăm vườn, 12 cây vải đang xanh tốt. Nhìn chúng đã khá già cỗi nhưng theo ông Thành, mỗi năm, những gốc vải này vẫn cho quả đều đặn, với 3 tạ quả/gốc. Chúng đã giúp ông đổi đời, xây được căn nhà kiên cố, có được chiếc xe máy đầu tiên trong đời và đặc biệt là giúp gia đình ông thoát đói nghèo.

“Giờ làm vải xuất khẩu đi Mỹ, đi Úc mỗi năm thu được vài trăm triệu đồng nhưng tôi vẫn muốn giữ căn nhà này, không nỡ phá để xây nhà mới to đẹp hơn. Bởi, gắn với nó là kỷ niệm, là dấu mốc để thấy rằng nhờ cây vải thiều mà gia đình tôi thoát nghèo, có được cuộc sống sung túc như bây giờ”, ông chia sẻ.

Ông Thành tiết lộ, ở thôn của ông có 270 hộ dân, đến nay 20 hộ đã mua ô tô, những hộ khác cũng dư dả tiền nhưng họ không thích vì mua xe cũng không đi đâu. Nhìn quanh đâu cũng là nhà tầng, có hộ xây 3 tầng nhìn như biệt thự giữa vườn vải.

Giấc mơ quả vải xuất ngoại khắp thế giới

Cũng là người con sinh ra và lớn lên ở vùng đất Lục Ngạn, ông Nguyễn Văn Bình - Chủ tịch UBND huyện Lục Ngạn - tự hào cho biết, vùng đất đồi núi nơi ông sinh ra giờ vải thiều bạt ngàn. Dân Lục Ngạn giờ giàu có, sung túc với nhà lầu, biệt thự, xe hơi, có của ăn, của để.

Ngoài vải thiều, hy vọng các loại quả khác sẽ được sản xuất theo chuỗi, được chế biến thay vì xuất bán tươi như hiện nay (ảnh: B.Hân)


Vui hơn là mấy năm nay, vải thiều thương hiệu Lục Ngạn, ngoài cung cấp cho thị trường nội địa và xuất sang Trung Quốc còn xuất hiện ở những hệ thống siêu thị của Mỹ, Nhật Bản, Úc, Thái Lan, Campuachia,... đem lại thu nhập khá cho người trồng. Đặc biệt, nơi đây còn trở thành vựa cây ăn quả lớn nhất miền Bắc khi mở rộng diện tích trồng các loại quả khác như cam, bưởi, táo, nhãn,... doanh thu hàng năm lên tới trên 3.000 tỷ đồng.

Dân Lục Ngạn giờ xác định kinh doanh vườn chứ không chỉ làm vườn. Thế nên, họ làm theo chiều sâu, tạo dựng thương hiệu, chất lượng. Đó cũng là lý do, ở vùng cây ăn quả khác gần đây gặp tình trạng được mùa mất giá, ế ẩm phải kêu gọi giải cứu hay đổ bỏ, thì với dân Lục Ngạn, dù được mùa hay mất mùa thu nhập vẫn không đổi. Đó là nhờ thị trường ổn định, nhờ chú trọng đến chất lượng chứ không chạy theo sản lượng.

Song, với ông Thành và người dân Lục Ngạn, thành công đó chỉ là bước đầu. Họ vẫn đang nỗ lực để hoàn thành giấc mơ xây dựng thương hiệu quốc gia cho quả vải và xuất khẩu các các loại quả ở vùng đất này ra toàn thế giới.

Người dân Lục Ngạn hy vọng tới đây các loại cây ăn quả đều có thương hiệu riêng (ảnh: B.Hân)


Ông Bình cho hay, vải Lục Ngạn đã có thương hiệu riêng, hiện đã được đưa vào chương trình xây dựng thương hiệu quốc gia. Bên cạnh đó, người dân cũng đang cố gắng làm chuẩn hơn để đáp ứng những yêu cầu về tiêu chuẩn chất lượng của các nước châu Âu. Điều đó có nghĩa là, trong tương lai không xa, vải thiều sẽ được xuất khẩu đi toàn thế giới.

Tương tự, dù mới trồng được vài năm, nhưng với các cây ăn quả khác, huyện ủy và người dân cũng đã chọn cách thức làm chuẩn ngay từ ban đầu để tiến tới bảo hộb chỉ dẫn địa lý, xây dựng thương hiệu cho sản phẩm cam ngọt, cam lòng vàng, bưởi ngọt, bưởi da xanh, táo ngọt,...

Trong khi đó, ông Lê Bá Thành - Phó Chủ tịch UBND huyện Lục Ngạn, kỳ vọng sẽ thay đổi từ mô hình sản xuất từ nhỏ lẻ sang sản xuất theo chuỗi giá trị. Trong đó, đặc biệt với quả vải, thay vì chỉ xuất vải tươi, vải sấy, tương lai không xa sẽ có thêm nhiều sản phẩm được chế biến từ quả vải Lục Ngạn nhằm nâng cao giá trị, giúp cây vải và những cây ăn quả khác phát triển bền vững hơn.

Bảo Hân

Cả làng xây nhà lầu, sắm ô tô

Sau bài học cay đắng, từ năm 2007, người dân Lục Ngạn bắt đầu đi vào con đường sản xuất chuyên nghiệp, cùng với đó là làm thương hiệu. Đó như là một cuộc cách mạng làm lại từ đầu của cây vải Lục Ngạn. Kết quả, sau hành trình gần 10 năm, Lục Ngạn thành vùng cây ăn quả lớn nhất miền Bắc với nguồn thu 3.000 tỷ mỗi năm. Nhờ đó, các gia đình nơi đây đã dư sức xây nhà lầu, mua ô tô. Đó là một giấc mơ đổi đời có thật.

Nông dân cầm bút vở học ghi chép

Rút ra được những bài học xương máu sau cuộc khủng hoảng giá vải giai đoạn 2003-2007, bước sang năm 2008, lãnh đạo huyện Lục Ngạn (Bắc Giang) đã quyết định làm lại từ đầu, hay nói cách khác là tái cơ cấu ngành vải thiều. Huyện quyết đưa khoa học kỹ thuật vào sản xuất, phá thế độc canh, áp dụng mô hình VietGap vào sản xuất, đẩy mạnh xây dựng chỉ dẫn địa lý. Năm 2008, vải Lục Ngạn được cấp chứng nhận chỉ dẫn địa lý, chuyển sang xây dựng thương hiệu hàng hoá để nâng cao năng suất chất lượng cũng như hiệu quả cho cây vải thiều.

Theo lời ông Lê Bá Thành - Phó Chủ tịch huyện Lục Ngạn, không chỉ quyết liệt trong chiến lược, huyện ủy còn cử cán bộ khuyến nông xuống tận thôn, xã hướng dẫn và làm cùng dân. Cũng may, người dân khá hợp tác, bắt đầu chuyển đổi sang mô hình VietGap và GlobalGap.

Trải qua thời kỳ vải rớt giá thê thảm, dân Lục Ngạn quyết tâm làm vải đạt tiêu chuẩn xuất Mỹ, Nhật,... (ảnh: B.Hân)


Anh Nguyễn Văn Lưu, một hộ trồng vải thiều đủ tiêu chuẩn xuất đi Mỹ ở thôn Kép 1 (Hồng Giang, Lục Ngạn), cho biết, mấy năm nay anh anh đã thành thục hơn, chứ trước kia thấy rườm rà phức tạp. Bởi, anh và nhiều hộ dân khác ở đây vốn quen với việc trồng vải kiểu truyền thống, tức là giữa vụ bón phân, cây bị sâu thì phun thuốc - rất đơn giản.

Từ bé đến lớn đều làm nông, bảo cầm cuốc cầm cày còn thạo chứ bảo cầm bút vở ghi chép thì chẳng ai muốn làm. Song, suy đi tính lại thấy, nếu không thay đổi cách trồng, không làm được hàng hóa đạt chuẩn thì vải thiều thu hoạch bị sâu bệnh, mẫu mã không đẹp lại bị thương lái ép giá. Như năm 2003-2007, nhìn cảnh vải thiều bán giá rẻ mà ứa nước mắt vì tiếc bao nhiêu công sức mình đã bỏ ra - anh Lưu tâm sự.

Đưa chúng tôi xem quyển sổ ghi chép với những nét chữ nguệch ngoạc, anh Lưu cho hay, tất cả kiến thức đều được chép đầy đủ trong cuốn sổ này. Ngoài ra, anh còn phải ghi nhật ký chăm sóc rất kỹ. Ví như ngày nào bón phân, bón loại phân nào, lượng bón bao nhiêu mỗi gốc, ngày nào tưới nước, ngày nào cắt tỉa cành, cây ra hoa ngày nào, rồi phun thuốc bảo vệ thực vật (chỉ phun loại thuốc cho phép) vào ngày nào, thời gian cách ly bao nhiêu ngày...

Phá bỏ thế độc canh của cây vải thiều, chuyển một phần diện tích sang ccác cây có múi và cây ăn quả khác (ảnh: B.Hân)


Cách làm vườn cũng thay đổi. Trước, anh cứ thả gà đầy vườn nuôi kèm, giờ thì phải để vườn thông thoáng, không thả gà, vịt để đảm bảo cây không bị sâu bệnh, hạn chế được việc dùng thuốc.

“Không chỉ mình tôi học cách ghi chép đâu. Các hộ dân toàn thôn Kép này cũng đều làm vậy để vải thiều đạt tiêu chuẩn GlobalGap - tức vải xuất được đi Mỹ”, anh nói.

Bà Nguyễn Thị Lan ở xã Hồng Giang cũng cho hay, nhà bà khi đó được chọn là hộ trồng vải xuất đi Nhật. Suốt quá trình chăm sóc, bà cũng phải ghi nhật ký theo yêu cầu của doanh nghiệp.

“Những năm bắt đầu làm, tôi nghĩ thôi cứ làm chuẩn theo yêu cầu của họ, mình chẳng mất gì. Đến vụ, nếu doanh nghiệp về thu mua xuất đi Nhật thì được giá cao, còn không bán thì bán ra chợ cũng không ế do quả vải đều đẹp, đặc biệt lại tuyệt đối an toàn. Như vậy là cầm chắc thắng”, bà tâm sự.

Thu hơn 3.000 tỷ đồng, dân Lục Ngạn đổi đời


Kiên trì suốt gần một thập kỷ, quả vải thiều tươi cuối cùng cũng được thị trường Mỹ, Úc, Nhật mở cửa đón nhận. Đến năm 2015, những quả vải thiều tươi đầu tiên đã xuất sang hàng loạt thị trường khó tính. Các doanh nghiệp cũng đổ về vùng Lục Ngạn đặt mua vải thiều xuất khẩu.

Bên cạnh đó, tại thị trường nội địa, vải thiều cũng đã đặt chân được vào các hệ thống siêu thị lớn nhất Việt Nam, mở rộng được thị trường vào các tỉnh phía Nam.

Sau gần một thập kỷ, quả vải thiều đã xuất được vào Mỹ, Nhật, Thái Lan,... tạo được thương hiệu riêng cho loại cây đặc sản trên vùng đất đồi núi này


Theo ông Lê Bá Thành, dù năm 2015, sản lượng vải xuất khẩu sang thị trường Mỹ, Nhật chưa nhiều, song, đó là cơ sở buộc thương nhân Trung Quốc phải trả giá cao hơn khi thu mua vải.

Không chỉ thành công khi đưa trái vải tươi vào những thị trường khó tính, diện tích vải thiều cũng giảm dần từ 22.000ha năm 2007 xuống còn 16.000ha như hiện tại. Trong đó, diện tích vải trồng theo tiêu chuẩn VietGap và GlobalGap chiếm khoảng 11.000ha. Ngoài ra, diện tích vải, huyện Lục Ngạn còn có khoảng 10.000 ha trồng các loại cây có múi, táo, nhãn,... trở thành vựa cây ăn quả lớn nhất miền Bắc với doanh thu từ cây ăn quả hàng năm đạt trên 3.000 tỷ đồng.

“Đến giờ có thể nói là thành công, bởi 3 năm trở lại đây giá vải luôn ổn định ở mức cao, các cây ăn quả khác cũng đạt chất lượng”. Ông Thành cho biết, người dân Lục Ngạn giờ thực sự có một cuộc sống giàu có nhờ trồng cây ăn quả. Trong đó, nhiều hộ có thu nhập lên tới vài trăm triệu, thậm chí hàng tỷ đồng mỗi năm.

Người dân Lục Ngạn cũng đổi đời, thành những triệu phú, tỷ phú. Họ xây được những ngôi nhà cao tầng, mua được xe hơi, xe máy,... (ảnh: B.Hân)


Thế nên, giờ đây về vùng Lục Ngạn, chẳng còn thấy nhà tranh vách đất, thay vào đó là nhà lầu xe hơi. Người dân trước kia toàn vào ngân hàng vay tiền thì giờ ngược lại, họ vào ngân hàng để gửi tiền nhiều hơn.

Không dám nhận mình là tỷ phú, anh Lưu chỉ khoe, từ khi làm vải theo tiêu chuẩn xuất Mỹ, doanh nghiệp tìm đến tận vườn thu mua nên năm nào cũng thắng lới. Như năm ngoái, vải mất mua kỷ lục, song gia đình anh vẫn thu được 700 triệu đồng.

Chỉ vào ngồi nhà 2 tầng vẫn còn mùi sơn mới, anh Lưu tiết lộ: “Ngôi nhà này xây hết gần tỷ bạc. Tiền xây nhà đều là tiền bán vải thiều”.

Vui nhất là anh Bùi Đức Long - một hộ dân trồng cam đường canh và cam lòng vàng ở thôn Phú Giang (Hồng Giang). Bởi, vào dịp cận Tết, sau khi thu hoạch hết 5ha cam với sản lượng trên 100 tấn, anh thu được 3,5 tỷ đồng. Trừ đi tất cả chi phí, anh còn dư ra 1,5 tỷ đồng.

Đút túi một khoản tiền lớn như vậy sau một vụ cam, thế nhưng anh Long vẫn tự nhận mình chỉ có thu nhập bình thường ở xã này, không ăn nhằm gì.

“Dân ở đây trồng cây ăn quả giàu lắm, toàn thu tiền tỷ. Nhà nào cũng nhà lầu 2-3 tầng xây to như biệt thự giữa vườn đồi. Nhiều nhà còn sắm xe hơi xịn. Trồng cây ăn quả, nhất là cây vải, đã giúp người nông dân đổi đời, thành giàu có như bây giờ”, anh nói.

Bảo Hân

Thứ Hai, 19 tháng 2, 2018

6,5 triệu đồng/kg mộc nhĩ vàng siêu hiếm

Xưa kia, đây là món ăn được vua chúa Trung Hoa hết sức coi trọng. Ở một số nước khác, chúng được mệnh danh là “tổ yến của giới thực vật” hay “bảo vật làm đẹp”.

Mộc nhĩ vàng quý hiếm mọc trên thanh gỗ mụcCó vẻ ngoài giống hệt mộc nhĩ thông thường nhưng lại mang một màu vàng óng ả tuyệt đẹp, đây là một đặc sản ở tỉnh Vân Nam, Trung Quốc. Mộc nhĩ vàng – hay còn được gọi là “kim nhĩ” thường mọc trong rừng sồi trên núi cao ở Vân Nam. Giá trị dinh dưỡng của chúng có thể sánh ngang với nhân sâm và nhung hươu.


Xưa kia, đây là món ăn được vua chúa Trung Hoa hết sức coi trọng. Ngày nay, món ăn này còn được đưa lên bàn tiệc quốc gia. Ở một số nước khác, chúng được mệnh danh là “tổ yến của giới thực vật” hay “bảo vật làm đẹp”.


Cận cảnh vẻ ngoài óng ả của giống mộc nhĩ hiếm
Mộc nhĩ vàng khá hiếm và thường được bán ở dạng phơi khô




Nhờ sinh trưởng ở vùng núi cao không người nên mộc nhĩ vàng là một thực phẩm xanh đúng nghĩa. So với mộc nhĩ thường và mộc nhĩ trắng, đặc sản này có chứa hàm lượng axit heteroglucan phong phú hơn, có tác dụng chống lão hóa, kháng viêm, kháng phóng xạ và ung thư.


Ngoài ra, nó còn có vô vàn ích lợi đối với sức khỏe như chống mỡ gan, giảm mỡ máu, giảm cholesterol ở gan, tăng cường chức năng giải độc gan, điều trị các bệnh về tim, viêm gan và u bướu. Đặc biệt, mộc nhĩ vàng rất giàu axit amin và collagen protein, nếu ăn thường xuyên sẽ giúp làn da trở nên tươi trẻ, mềm mại, duy trì nét thanh xuân.



Giá bán lẻ 900 NDT cho 0,5kg, tương đương 1800 NDT/kg (~6,5 triệu đồng)
Chúng thường được sử dụng trong các món chè hoặc nấu thành món canh bổ dưỡng.


Mộc nhĩ vàng khá hiếm và thường được bán ở dạng phơi khô, giá bán lẻ 900 NDT cho 0,5kg, tương đương 1800 NDT/kg (~6,5 triệu đồng).


Khi dùng, người ta sẽ ngâm mộc nhĩ vàng trong nước rồi chờ 2- 3 ngày để nở to. Thành phẩm khô có mùi hoa quế nhè nhẹ rất dễ chịu. Chúng thường được sử dụng trong các món chè hoặc nấu thành món canh bổ dưỡng.





Theo Dân Việt

Trồng rau thủy canh lãi bạc triệu mỗi ngày


Bén duyên trồng thủy canh chưa đầy năm, anh Khôi (Vĩnh Long) thu hoạch trên 100kg rau mỗi ngày.

Anh Ngô Hữu Anh Khôi, 35 tuổi, quê ở ấp Phước Trinh A, xã Bình Phước, huyện Mang Thít, tỉnh Vĩnh Long đã khởi nghiệp mô hình trồng rau thủy canh từ tháng 2/2017. Thế nhưng đến tháng 9 anh mới vận hành mô hình này nhuần nhuyễn.

Tốt nghiệp Đại học Cần Thơ (ngành Công nghệ thực phẩm) năm 2005, anh Khôi đã làm việc ở nhiều nơi. Sau một thời gian lăn lộn, chứng kiến cảnh nông dân lạm dụng hóa chất và thuốc bảo vệ thực vật lên hoa màu, cây ăn trái ảnh hưởng đến sức khỏe con người. Từ đó anh nung nấu kế hoạch sản xuất rau an toàn. Anh Khôi cùng vợ là chị Dương Thùy Cẩm Tú (cử nhân ngành Chế biến và bảo quản nông sản Đại học Nông Lâm TP HCM) lên Lâm Đồng và Bình Phước để nghiên cứu học hỏi kỹ thuật trồng rau an toàn.

Khi được hỏi về lý do từ bỏ công việc ổn định, lương cao để chuyển sang trồng rau an toàn, anh Khôi chia sẻ, từ nhỏ đã say mê trồng trọt. Gần đây, dư luận xã hội và báo chí đã lên tiếng phản ánh gay gắt về thực phẩm không an toàn, trong khi đó giá rau sạch, nhất là rau Đà Lạt lại quá cao. "Sau khi nghiên cứu nhu cầu của thị trường, tôi đã nẩy sinh ra ý tưởng trồng rau sạch. Cả hai vợ chồng đều hạ quyết tâm sẽ chọn mô hình rau thủy canh để khởi nghiệp", anh chia sẻ.



Trồng rau thủy canh chưa đầy một năm đã giúp mô hình khởi nghiệp của kỹ sư công nghiệp thực phẩm thu về khoản lợi nhuận bạc triệu mỗi ngày. Ảnh: GreenBot.vn


Tại Bình Phước anh đã được bạn bè ở Hợp tác xã Rau sạch Nguyên Khang tận tình hướng dẫn và chuyển giao công nghệ. Sau khi nắm vững kỹ thuật, tháng 2/2017 vợ chồng anh bắt đầu xây dựng nhà lưới và hệ thống dẫn nước trên diện tích 1.000m2, chi phí ban đầu là 1,2 tỷ đồng. Sau một thời gian thử nghiệm, làm đi làm lại nhiều lần, tháng 9/2017 coi như các thiết bị đã hoàn hảo, mô hình trồng rau sạch của anh đã hình thành và đi vào hoạt động.

Anh đã áp dụng 2 mô hình khác nhau. Một mô hình trồng trên mặt phẳng của tấm tôn chiếm diện tích khá lớn. Mô hình thứ hai là một giá thể hình chữ A từ cao xuống thấp gồm 10 ống nhựa 90. Mô hình này trồng được nhiều cây, năng suất cao hơn.

Đặc điểm của rau thủy canh là người trồng dùng máy bơm nước và máy làm mát nguồn nước hoạt động xuyên suốt nhằm cung cấp nước sạch cho từng bộ rễ của các chậu rau thông qua ống dẫn nước.

Với phương pháp đó, người trồng không sử dụng nhiều phân bón mà chỉ cần bổ sung khoáng vi lượng và đa lượng qua hệ thống dẫn nước. Trồng trong nhà lưới cây trồng không bị ảnh hưởng về thời tiết thay đổi bất thường, đồng thời kiểm soát được dịch bệnh. Các loài côn trùng cũng không xâm nhập vào được, do đó người trồng không cần đến thuốc bảo vệ thực vật.

Hiện anh Khôi đã trồng được 5 loại rau Nhật và Hà Lan như Cherokee (giống như sà lách Đà Lạt), lô lô tím, lô lô xanh và các loại cải nấu canh. Mỗi loại rau từ lúc gieo hạt đến lúc thu hoạch mất 45 ngày. Bình quân mỗi ngày anh thu hoạch trên 100kg rau tươi cung cấp cho siêu thị và các hợp tác xã. Tính bình quân mỗi kg lời 10.000đ, như vậy mỗi ngày anh lãi trên một triệu đồng.

Về giá cả, anh Khôi cho biết giá một kg rau tươi Đà Lạt tại Cần Thơ là 60.000đ, anh chỉ bán 40.000đ (cùng loại). Lý do giá thành giảm là nhờ trồng đạt năng suất cao và khỏi phải tốn tiền vận chuyển từ xa. Về chất lượng, anh khẳng định rau trồng ở miền Tây rất ngon, giòn, ngọt và bảo quản cũng lâu hơn nhờ trồng ở vùng khí hậu nhiệt đới.

Hiện số lượng rau chưa đủ để cung cấp cho thị trường. Anh đang chuẩn bị mở rộng thêm diện tích 3.000m2 và đầu tư thêm các thiết bị kỹ thuật để ứng dụng khoa học công nghệ tiên tiến vào trong canh tác và tăng cường sản xuất thêm các loài rau ăn trái.

Hiện vườn rau thủy canh của anh Khôi đã được Chi cục Trồng trọt và bảo vệ thực vật Vĩnh Long cấp giấy chứng nhận và cấp phép cơ sở đủ điều kiện sản xuất rau an toàn. Hội Nông dân xã cũng đã giới thiệu cho nhiều người đến tham quan học hỏi mô hình rau sạch của kỹ sư này.

Theo Nông nghiệp Việt Nam

Cách tính lương hưu theo qui định mới

BHXH Việt Nam bắt đầu áp dụng qui định mới về cách tính tiền lương đối với người hưởng lương hưu từ ngày 1/1/2018 trở đi.

Ông Phạm Lương Sơn – Phó Tổng Giám đốc BHXH Việt Nam cho biết, BHXH Việt Nam bắt đầu áp dụng qui định mới về cách tính tiền lương đối với người hưởng lương hưu từ ngày 01/01/2018 trở đi.

Theo đó, đối với nam giới: Tính bằng 45% mức bình quân tiền lương, thu nhập tháng cho 16 năm đóng BHXH nếu nghỉ hưu vào năm 2018; nghỉ hưu vào năm 2019 là 17 năm; nghỉ hưu vào năm 2020 là 18 năm: nghỉ hưu vào năm 2021 là 19 năm; nghỉ hưu từ năm 2022 trở đi là 20 năm đóng BHXH.




Sau đó, cứ thêm mỗi năm đóng BHXH tính thêm 2% mức bình quân thu nhập tháng, mức tối đa là 75%;

Đối với nữ giới: Tính bằng 45% mức bình quân thu nhập tháng đóng BHXH cho 15 năm đóng BHXH. Sau đó cứ thêm mỗi năm đóng BHXH, tính thêm 2%, mức tối đa bằng 75%.


Việc thay đổi cách tính lương hưu đối với những người nghỉ hưu từ 1/1/2018, đặc biệt là lao động nữ, vẫn còn gây nhiều tranh cãi.

Tuy nhiên, theo BHXH Việt Nam số người chịu thiệt thòi từ việc điều chỉnh chính sách lương hưu không quá lớn. Đây lại là qui định của Luật Bảo hiểm xã hội nên việc điều chỉnh hay không phải do thẩm quyền của Quốc hội.

Cách tính tỉ lệ phần trăm lương hưu đối với cả nam và nữ nếu về hưu trước tuổi cũng thay đổi.

Nếu người lao động nghỉ hưu sớm trước năm 2018 để 15 năm đầu đóng BHXH được tính hưởng 45% thì cũng cần lưu ý Luật cũng có quy định là nghỉ hưu sớm mỗi năm sẽ bị trừ tương ứng 2% (trước năm 2016 tỉ lệ giảm trừ chỉ là 1%).

Trong khi đó, nếu tiếp tục đóng BHXH thêm một năm thì tỉ lệ lương hưu cũng tăng tương ứng 2%”.

(Theo VOV)

Chàng cử nhân 9X lãi nửa tỷ đồng mỗi năm từ trồng dâu tây


Từ trồng thử nghiệm 1.000 m2 ban đầu, đến nay chàng trai quê Sơn La đã sở hữu 4 ha dây tây và thu lãi nửa tỷ đồng mỗi năm.


Sinh ra và lớn lên tại bản Áng, xã Đông Sang (huyện Mộc Châu, tỉnh Sơn La), ngay từ nhỏ, Vũ Văn Lực đã ước mơ sau này lớn lên sẽ trở thành kỹ sư nông nghiệp. Thế nhưng, sau khi tốt nghiệp THPT năm 2009, theo lời khuyên của bố mẹ, Lực lại đăng kí thi và đỗ trường Đại học kinh tế Quốc dân.

Trong thời gian học đại học, một lần tình cờ, Lực đọc được trên mạng nói về mô hình trồng dâu tây mang lại hiệu quả kinh tế cao. Niềm đam mê với nông nghiệp trong Lực bỗng chốc trỗi dậy. Cậu vừa học, vừa mày mò trồng thử rồi thực sự thích thú lúc nào chẳng hay với giống cây trồng mới này.


Theo Vũ Văn Lực, làm giàn trồng dâu tây ở độ cao thích hợp sẽ hạn chế được sâu bệnh tấn công vườn dâu.


"Khi đó, tôi mua giống dâu tây về trồng thử trên 10m2. Mỗi ngày, ngoài giờ lên lớp, ôn bài ở nhà, tôi lại dành thời gian chăm chút vườn dâu tây nhỏ bé của mình. Nhìn vườn dâu tây phát triển tốt, tôi rất phấn khởi và dự tính sau này về quê sẽ nhân rộng ra", Lực nhớ lại.

Năm 2013, tốt nghiệp Đại học kinh tế Quốc dân với tấm bằng loại khá, thay vì nộp đơn xin việc vào cơ quan Nhà nước hay các công ty, doanh nghiệp ở thành phố như các bạn, chàng cử nhân 9X Vũ Văn Lực lại quyết đeo đuổi ước mơ làm giàu từ trồng dâu tây.

Với suy nghĩ đã làm là phải chắc ăn, Lực lặn lội vào tận Đà Lạt học hỏi thêm kinh nghiệm, kỹ thuật từ các nhà vườn trồng dâu tây với quy mô lớn ở thành phố này. Cậu không ngần ngại xin làm thuê cho một nhà vườn trồng dâu tây lớn ở Đà Lạt. Sau 2 năm làm thuê, Lực đã tích lũy được nhiều kinh nghiệm và quyết định quay về quê hương là cao nguyên Mộc Châu để lập nghiệp.

Lực cho biết, khi quyết định trồng dâu tây ở quê nhà, bố mẹ tuy không kịch liệt phản đối nhưng cũng tỏ thái độ không vui vẻ mấy. Bà con lối xóm cũng bàn ra, tán vào không ít, bởi từ xưa tới nay, chưa có ai đưa cái "cây lạ" về trồng ở Mộc Châu. Nhưng Lực bỏ ngoài tai, quyết tâm thực hiện ước mơ của mình.

Nói là làm, với số tiền tích cóp được trong thời gian làm thuê, Lực vay mượn thêm anh em, bạn bè thân thiết rồi đầu tư thuê đất, mua giống về trồng thử 1.000 m2 dâu tây.

Nhờ áp dụng đúng kỹ thuật, trồng và chăm sóc, vườn dâu tây của Lực phát triển xanh tốt. Sau 3 tháng đã cho thu những trái ngọt. Từ 1.000 m2 dâu tây, vụ đầu tiên Lực đã thu lãi gần 30 triệu đồng. Thắng lợi này đã giúp cậu tự tin hơn và mạnh dạn đầu tư mở rộng diện tích trồng. Đến nay, Lực đã có cả vườn dâu tây rộng 4ha trên cao nguyên Mộc Châu.

Theo Lực, dâu tây thuộc loài cây ôn đới, rất phù hợp với vùng cao nguyên Mộc Châu quanh năm mát mẻ. “Dâu tây dễ trồng, dễ chăm sóc mà hiệu quả kinh tế cao gấp nhiều lần so với trồng ngô, trồng sắn. Trồng dâu tây không đòi hỏi khắt khe về kỹ thuật nhưng phải là người chịu khó, chuyên cần thì mới có thu nhập cao", Lực tiết lộ.

Cũng theo cử nhân 9x này, khâu đặc biệt quan trọng, quyết định đến sự phát triển của dâu tây, đó là chọn giống. Cây giống phải khỏe mạnh mới có khả năng kháng bệnh cao. Khi làm đất phải đảm bảo độ tơi xốp, đất đã làm sạch, bón phân đúng liều lượng theo từng giai đoạn phát triển của cây...

Để giảm sức lao động, Lực đã đầu tư hệ thống tưới nhỏ giọt theo công nghệ Israel. Tùy theo thời tiết mà Lực điều chỉnh lượng nước cũng như lần tưới phù hợp. Nếu trời nắng, tưới từ 2 - 3 lần mỗi ngày.

Trồng dâu tây theo hướng nông nghiệp sạch, không sử dụng thuốc trừ sâu nên vườn dâu của Lực thu đến đâu bán hết đến đó. Với đặc điểm quả đỏ, mọng, thơm ngon, giống dâu tây Fragaria và Chipi do Lực trồng, được nhiều khách hàng ưa chuộng, đánh giá cao.

Năm 2017, Lực thu hơn một tỷ đồng từ 4ha dâu tây. Trừ chi phí các khoản như giống, phân bón và công chăm sóc, thu hái.., anh lãi nửa tỷ đồng. Không chỉ làm giàu cho bản thân, Lực còn tạo việc làm thường xuyên cho hơn 20 lao động địa phương với mức thu nhập bình quân khoảng 4,5 triệu đồng mỗi người một tháng.

Theo Dân việ

15 triệu người Mỹ có ‘quỹ đen’ sau lưng bạn đời

Lập ‘quỹ đen’ đang là xu hướng trong các gia đình Mỹ nhưng theo khuyến nghị của chuyên gia tài chính, điều này là không nên.

Khoảng 15 triệu người Mỹ đang có thẻ tín dụng, tài khoản ngân hàng và tiền tiết kiệm bí mật cho riêng mình mà không cho chồng/vợ hay biết, theo một nghiên cứu của Bankrate. Khoảng 9 triệu người khác cho biết từng có một quỹ đen nhưng hiện đã công khai.

Người trẻ Mỹ thích tạo quỹ đen nhiều hơn các thế hệ khác, với 31% người thuộc thế hệ Y (sinh khoảng từ 1981 đến 1996) có tài khoản bí mật. Tỷ lệ này ở thế hệ X (sinh khoảng từ năm 1961 đến 1981) là 24% và thế hệ Boomers (sinh khoảng từ năm 1946 đến 1964) là 17%.



Chuyên gia tài chính cá nhân cho rằng 'quỹ đen' có thể ảnh hưởng hạnh phúc gia đình.
“Nhiều người Mỹ đang giữ bí mật tài chính mà đáng lẽ không nên. Với bất kỳ mối quan hệ nào, việc cởi mở, trung thực và thông suốt về tiền bạc là điều rất quan trọng”, Matt Schulz – Chuyên gia phân tích của CreditCards.com bình luận.
Tính cá nhân về tài chính trong các gia đình Mỹ cũng đang có xu hướng tăng cao, có đến 11% được hỏi nói rằng họ không thảo luận gì về vấn đề tiền bạc với bạn đời của mình. “Điều này có nghĩa là nhiều cặp vợ chồng gặp rắc rối khi họ không hề biết gì về tiền bạc của nhau”, Schulz đánh giá.
Chỉ một nửa số người được hỏi tin rằng vợ/chồng của mình đang trung thực về tiền bạc. Trong khi đó, 61% tuyên bố đang trung thực về tài chính với bạn đời.
Những rắc rối về quỹ đen có thể ảnh hưởng nghiêm trọng đến hạnh phúc gia đình. Có 31% nói rằng, gian lận về tài chính đối với họ còn tệ hơn gian lận về thể xác.
Theo các chuyên gia về chi tiêu cá nhân, việc người vợ hoặc chồng lập một quỹ đen chỉ có thể chấp nhận được khi hướng đến mục tiêu hạnh phúc của gia đình. Ví dụ như họ dành dụm để mua một món quà giá trị, lên một chuyến du lịch trong mơ dành cho nhau nhân một ngày kỷ niệm.
Phiên An (theo CNN)

Chi tiền triệu cho cún cưng đi spa, nghỉ dưỡng ngày Tết


Nhiều người Sài Gòn tiêu cả triệu đồng để cún cưng tắm gội, tỉa lông, móng và được nuôi giữ ở chế độ đặc biệt dịp Tết.


Bà Hảo, người gốc Hoa, sống tại quận 6, TP HCM, vài năm nay giữ thông lệ cứ Tết đến lại mang chú khuyển Chow Chow giống thuần chủng đi spa làm đẹp, sắm phụ kiện, áo mới cho cún. Sang chảnh hơn nữa, bà Hảo còn đưa Chow Chow đi nghỉ dưỡng ít ngày. Tết Mậu Tuất với người phụ nữ yêu cún này cũng không ngoại lệ.

Tính đến ngày 28 Tết, bà Hảo chi 700.000 đồng cho việc tắm, cắt tỉa lông, móng, phụ kiện (nơ, áo và dây xích mới). Nữ khách hàng này còn đặt thêm 4 ngày nghỉ dưỡng trong Tết cho em cún ở chế độ chăm sóc đặc biệt gồm trông giữ, thức ăn chuyên dụng, vệ sinh chuồng thông thoáng, không gian yên tĩnh và dắt đi chơi, phơi nắng mỗi ngày một lần. Sở dĩ bà Hảo để cún đi nghỉ dưỡng ở “khách sạn” ít hôm vì đó là dịp cả gia đình bà đi du lịch và chúc Tết họ hàng xa.

Chi phí cho cún lưu chuồng ở trung tâm 80.000 đồng một ngày, 4 ngày cún nghỉ dưỡng vị chi 320.000 đồng từ mùng 2 đến mùng 5 Tết. Nếu tính tổng chi phí bà Hảo chi cho cún cưng ăn Tết lên đến hơn một triệu đồng. “Tôi có thể bỏ ra chục triệu đồng để mua Chow Chow từ nước ngoài về thì tiêu tiền triệu để chưng diện ngày Tết cho cún là bình thường”, bà Hảo nói khi bị hỏi về việc tiêu hoang cho chó dịp Tết.



Dịch vụ chăm sóc và làm đẹp cho cún đắt khách dịp Tết. Ảnh: Petmart.vn


Thú chơi chó cảnh tốn kém của bà Hảo không phải là cá biệt tại Sài Gòn. Hiện nay, nhiều người trẻ sống tại TP HCM cũng có sở thích nuôi thú cưng và không tiếc tiền chi đậm cho người bạn bốn chân của mình làm đẹp trong dịp lễ, tết.

Anh Ninh, nhân viên ngành công nghệ thông tin, sống tại quận Tân Bình đang nuôi một chú phốc sóc lông trắng cực duyên dáng và cũng đã tiêu không ít tiền cho cún cưng.

Để sở hữu chú chó này, anh đã chi 9 triệu đồng bao gồm: bảo hiểm, tiêm ngừa, vận chuyển, khám chữa bệnh và chăm sóc sức khỏe trọn đời cho cún. Dịp Tết Mậu Tuất, do cùng gia đình đi du lịch từ 30 Tết, anh Ninh đã book lịch gửi trung tâm nuôi giữ cún 5 hôm với giá 70.000 đồng một ngày, tương đương 350.000 đồng. Nếu cộng thêm chi phí tắm và tỉa lông, cắt móng ngày cuối năm là 400.000 đồng, anh Ninh đã tiêu tổng cộng 750.000 đồng để cún cưng có cái Tết hoàn hảo.



Nhiều người không tiếc tiền làm đẹp cho thú cưng, thậm chí là đưa cún đi nghỉ dưỡng trong dịp vắng nhà. Ảnh: Puppy’s House


Ghi nhận của VnExpress, mặt bằng giá dịch vụ chăm sóc thú cưng tại TP HCM dịp Tết tăng giá 10-20% phí phụ thu. Vì vậy, nghề chơi chó cảnh vốn đã đắt đỏ, kỳ công lại càng thêm tốn kém trong dịp năm hết Tết đến.

Nhiều cửa hàng chăm sóc thú cưng tại quận 4, 6, Tân Phú, TP HCM ra thông báo bảng giá mới các dịch vụ chăm sóc và trông giữ cún áp dụng từ ngày 25 Tết đến mùng 10 tháng Giêng.

Cụ thể, cún có trọng lượng dưới 5kg, phí chăm sóc 80.000 đồng một ngày. Cún nặng từ 5kg đến dưới 10kg phí là 120.000 đồng/ngày. Dưới 25kg mức phí khoảng 150.000 - 180.000 mỗi ngày và cún nặng trên 25kg phí lưu giữ cũng cao hơn, dao động trong ngưỡng 200.000 - 250.000 một ngày. Một số trung tâm chăm sóc cún cưng quy mô lớn có bảng phí dịch vụ cắt tỉa lông khá đắt đỏ, mức thấp nhất 250.000 đồng và cao nhất có thể lên cả bạc triệu đồng.

Giới buôn chó cảnh tại TP HCM cho biết, do nhu cầu nuôi thú cưng, đặc biệt là cún tại TP HCM ngày càng tăng nên những ngày cận Tết, các cửa hàng chăm sóc, làm đẹp cho cún cưng khá nhộn nhịp. Tuy nhiên, do thiếu nhân lực phục vụ nên chưa đáp ứng hết được nhu cầu dẫn đến giá tăng.

Shop Puppy’s House trên đường Xô Viết Nghệ Tĩnh, quận Bình Thạnh, TP HCM ban đầu dự tính sẽ hoạt động đến trưa ngày 30 Tết nhưng do càng sát Tết, lượng khách đông hơn dự kiến, nhân lực không đáp ứng kịp nhu cầu nên cửa hàng thông báo chỉ làm việc đến hết ngày 28 Tết để phục vụ tốt cho khách đã đặt sớm.

Ra thông báo mùng 4 khai trương trở lại nhưng cửa hàng không nghỉ Tết hoàn toàn. Từ ngày 29 tháng Chạp đến ra Giêng, shop chuyển sang chế độ lưu giữ và có nhân sự trực đón cún đến nghỉ dưỡng. Cửa hàng này là địa chỉ hiếm hoi không tăng phí chăm sóc, làm đẹp và cả nghỉ dưỡng lưu chuồng cho cún trong dịp Tết này.

Hà Thanh

Kiếm tiền triệu nhờ tăng ca làm Tết ở Sài Gòn


Nhiều người không về quê ăn Tết mà tận dụng thời điểm này để tăng thu nhập gấp đôi ngày thường.



28 Tết, chị Thật, quê miền Trung vẫn còn cặm cụi lau chùi, quét dọn khuôn viên sảnh một chung cư tại quận 9, TP HCM. Khi được hỏi khi nào nghỉ Tết, chị chia sẻ: “Năm nay tôi làm suốt đến hết ngày mùng 5 Tết để săn tiền công gấp đôi”.

Nữ lao công này cho biết, bình thường mỗi ngày công chị được chấm 180.000-200.000 đồng tùy vào thang điểm tốt hay đạt yêu cầu. Thế nhưng từ 29 Tết đến hết ngày mùng 5 tháng Giêng, tiền công được tăng lên 400.000 đồng một ngày. Làm việc 7 ngày Tết chị nhận được gần 3 triệu đồng, bằng với thu nhập nửa tháng lương.

“Không chỉ mình tôi nán lại Sài Gòn mấy ngày Tết, ở cao ốc này vẫn có vài đồng nghiệp chịu khó săn tiền tăng ca để ra Giêng lãnh lương gấp đôi”, chị Thật kể.

Trong khi đó, bà Nụ quê miền Tây, cũng quyết định ở lại Sài Gòn giúp việc cho một gia đình đại gia tại quận 2, TP HCM vì ngoài tiền công gấp 2,5 ngày thường, bà còn được gia chủ hứa hẹn làm tốt sẽ lì xì đậm.



Nhiều công việc làm xuyên Tết có mức thù lao trả cho người lao động tại Sài Gòn tăng gấp 2-3 lần ngày thường. Ảnh: Giupviectantam.net


Nguyên nhân chủ nhà treo thưởng cao vì những ngày đầu năm họ phải tiếp đón lượng khách thăm viếng, chúc xuân rất đông. Nếu cho người giúp việc nghỉ Tết thì công tác dọn dẹp, chuẩn bị tiệc tùng và tiếp đãi khách không tài nào làm xuể.

Bà Nụ nhẩm tính, mỗi tháng lương của bà được trả thù lao 5 triệu đồng, chia đều cho 30 ngày tức 170.000 đồng mỗi ngày công. Tiền công làm mùa Tết được treo mức 500.000 đồng một ngày, tức tăng gần gấp 3 ngày thường. Chỉ tính riêng ca trực mấy ngày xuân từ 29 tháng Chạp đến mùng 5 tháng Giêng, tiền công được tính 3,5 triệu đồng. Nếu cộng cả phong bao lì xì, số tiền kiếm được trong 7 ngày Tết có thể bằng 70-80% tiền công làm quần quật cả tháng.

“Chủ nhà hứa sau Tết sẽ cho tôi về quê xả hơi 3 ngày, vì vậy, tôi thấy tăng ca kiếm bạc triệu như vậy cũng xứng đáng”, bà Nụ bộc bạch.

Ngoài lao động phổ thông như lao công, giúp việc nhà, trông trẻ, số lượng người bám trụ lại Sài Gòn trong dịp Tết để săn tiền công bạc triệu còn có cả nhân công các hàng quán ẩm thực hoạt động xuyên Tết.

Quản lý hệ thống nhà hàng ăn chay có trụ sở tại Tân Bình, TP HCM tiết lộ, mặc dù hàng quán chỉ hoạt động từ ngày 29 tháng Chạp đến hết ngày mùng 1 tháng Giêng, nhưng toàn bộ nhân công sẽ được trả lương gấp đôi trong những ngày này. Ngoài ra, trong ngày mùng 1 Tết, nhà hàng còn tổ chức bốc thăm lì xì cho nhân viên, nếu ai may mắn có thể lĩnh được bạc triệu.

“Cận Tết đa phần hàng quán đóng cửa, những ngày đầu tháng Giêng nhu cầu ăn chay của người Việt rất lớn nên thực phẩm chay cực kỳ đắt khách. Do đó, nhà hàng bán xuyên Tết phải tính đến một số đãi ngộ tăng lương kèm lì xì để khích lệ tinh thần nhân viên mới có năng suất lao động cao”, ông cho biết.

Hà Thanh

Amazon thu 8 tỷ USD nhờ bán hàng điện tử


Ngành hàng điện tử đóng góp khoảng 8 tỷ USD doanh thu cho Amazon trong năm vừa rồi.


Ngành hàng điện tử đóng góp lớn nhất cho Amazon trong năm 2017 với doanh thu khoảng 8 tỷ USD, tăng 4% so với 2016. Các sản phẩm bán chạy nhất gồm linh kiện máy tính, laptop, tivi, phụ kiện kết nối không dây.

Xếp thứ hai là ngành hàng đồ gia dụng, khoảng 5,5 tỷ USD (tăng 20% so với năm 2016). Tiếp đó là ngành xuất bản với 5 tỷ USD (tăng 3%), ngành đồ dùng thể thao và trang thiết bị ngoài trời khoảng 4 tỷ USD (tăng 11%).



Đồ điện tử được tiêu thụ nhiều nhất trên Amazon.


Trong số những ngành hàng tăng trưởng nhanh nhất, đồ trang sức làm đẹp cao cấp tăng trưởng 47% sau một năm với doạnh thu xấp xỉ 400 triệu USD. Sản phẩm đồ dùng bếp có doanh thu tăng 38%, đạt 500 triệu USD. Đồ nội thất tăng 33% so với năm 2016, đạt 1,5 tỷ USD.

Doanh thu của các mặt hàng phổ biến như hàng tạp hóa, sản phẩm cho thú cưng, sức khỏe, chăm sóc cá nhân, làm đẹp đã tăng trưởng 35% trong nửa đầu năm 2017 trước khi Amazon mua lại Whole Foods - chuỗi siêu thị bán lẻ lớn tại Mỹ.



Bên trong một kho hàng của Amazon.


Báo cáo thị trường thương mại điện tử của One Click Retail - công ty phân tích thị trường Mỹ cho biết hơn 50% sản phẩm được tìm kiếm trên Amazon. Yếu tố này kích thích thêm nhiều thương hiệu đổ tiền quảng cáo sản phẩm trên sàn thương mại điện tử của Mỹ, góp phần tăng doanh số.

Lượng khách hàng chủ yếu của Amazon là giới trẻ, lứa tuổi cần đầu tư nhiều tiền bạc để xây dựng gia đình như mua nhà, nuôi con, sắm đồ đạc…

Bên cạnh đó, Amazon hưởng nhiều lợi ích từ các khách hàng VIP, vốn là đối tượng chi dùng nhiều. Mỗi khách VIP có thể tiêu 1.300 USD, cao gần gấp đôi mức trung bình của thành viên thường.

Theo One Click Retail, Amazon chiếm 44% doanh số bán hàng trực tuyến tại Mỹ.

Huyền Trang