Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

Sự thật việc rao bán nhà "giá rẻ như cho" sau trận thua của tuyển Đức ở World Cup

Sau trận thua của đội tuyển Đức ở World Cup, chợ mạng và sàn bất động sản xuất hiện nhiều bảng rao bán nhà giá rẻ do thua độ. Tuy nhiên, đây liệu có phải cơ hội tốt để mua bán nhà đất?





Nhan nhản rao bán nhà đất giá rẻ do thua độ World Cup


Những ngày qua, thị trường bất động sản online xuất hiện nhiều mục rao bán nhà đất do thua độ World Cup. Mức giá được cho là khá hấp dẫn được đưa ra cho khu vực đất gần trung tâm, diện tích từ vài chục đến cả trăm m2.


Để hút khách, hầu hết các quảng cáo bất động sản đều đính kèm những dòng như "sập kèo World Cup, bán đất giá rẻ" hay "khách vỡ kèo trận Đức – Hàn Quốc, bán nhà hơn 1 tỷ đồng". Tất cả những rao bán này đều nhấn mạnh yếu tố kẹt tiền, bí tiền của chủ đất, cần bán thống, bán tháo tài sản.


Với vị trí thuận tiện, ô tô có thể đỗ trước cửa, một lô đất trên đường Nguyễn Huy Tưởng (Thanh Xuân, Hà Nội), diện tích 79m2 đang được rao bán với giá 2 tỷ đồng. Liên hệ với số điện thoại đăng thông tin, người bán cho hay, đang cần tiền gấp sau trận thua sốc của tuyển Đức trước Hàn Quốc.


Để giữ chân khách, anh này cam kết có đầy đủ giấy tờ liên quan và các thủ tục mua bán sẽ diễn ra nhanh, thậm chí còn khẳng định có thể có mức giá thương lượng cho khách có nhu cầu thực sự, "thuận mua, vừa bán".


Ngày khi thông tin rao bán được đăng tải đã nhận được cả trăm lượt truy cập, bởi mức giá rao bán gây sốc. Tuy nhận được nhiều sự quan tâm nhưng đa phần ý kiến người mua đều tỏ ra bán tin, bán nghi về độ xác thực trong những dòng quảng cáo.


"So với giá bán hiện tại, với mức cả trăm triệu/m2 thì mức giá mà lô đất này đang được rao bán rẻ không tưởng. Dù là bán gấp do vỡ kèo World Cup thì cũng không thể bán kiểu cho không thế này", anh Chu Hoàng Minh (một khách hàng ở Hà Nội) nghi ngại.





Quảng cáo rao bán nhà rầm rộ do thua độ mùa World Cup.


Nguyễn Tiến Thành (một nhân viên sàn tư vấn bất động sản ở Hà Nội) cho hay, gần đây, xuất hiện rất nhiều lời mời chào mua nhà, đất giá rẻ do thua cá độ. Bản thân anh này nhận được đề nghị ký gửi bán rẻ lô đất nền và hai căn hộ chung cư khu vực Hà Đông do thiếu tiền mùa World Cup.


Anh cho biết thêm, một khách hàng đang gửi bán căn hộ chung cư tại khu Dương Nội (Hà Đông, Hà Nội) với giá cực rẻ. Căn hộ diện tích 150m2, nhà chính chủ, giá bán chưa đầy 2 tỷ đồng. Để hút khách, gia chủ hứa để lại nhiều đồ nội thất như bàn ghế, tủ bếp, tủ quần áo cho người mua.


"Tính ra, chưa đầy 13 triệu đồng/m2, so với giá bán của các chung cư trong cùng khu vực này, thì giá này đang rẻ hơn khoảng 3-3,5 triệu đồng/m2. Mức giá khá hời, cho những ai muốn mua chung cư ở ngay mà lại rẻ hơn 300 – 400 triệu đồng", Thành phân tích.


Mặc dù không tiết lộ mức chiết khấu khi bán được nhà và đất cho khách, song Thành cũng thừa nhận, mùa bóng này, anh và nhiều đồng nghiệp có thể "kiếm khá" khi bán ăn chênh bất động sản.


Không có được nhiều khách như Thành, Minh Hoa (nữ nhân viên tư vấn bất động sản ở Hoài Đức, Hà Nội) cho biết, lượng khách dò hỏi bán nhà giá rẻ khá nhiều. Tuy nhiên, khách hàng chủ yếu chọn mua nhà đất có sổ đỏ hoặc chung cư. Ngược lại, các lô đất nền không được chú ý vì khách quan ngại rủi ro lừa đảo hoặc không muốn dính dáng tới người thua độ bóng đá.


"Tâm lý của khách là muốn tận mắt kiểm tra, ngoài tài sản thì các giấy tờ bảo đảm phải xác thực. Do vậy, tuy mức giá hấp dẫn nhưng vì quá rẻ nên vẫn có những khách chần chừ", Hoa tâm sự.


Rao bán nhà giá rẻ mùa World Cup: Lật tẩy "bẫy" của cò đất?


Anh Nguyễn Trường Thắng (giám đốc sàn bất động sản có tiếng ở Hà Nội) cho biết, thời điểm này các giao dịch mua bán nhà đất có biến động nhẹ. Nhu cầu bán tài sản mùa World Cup của cá nhân tuy có nhưng nhỏ, lẻ. Số ít thông qua sàn giao dịch hoặc các kênh bán hàng zalo, facebook, trang mua bán bất động sản.


Trong khi đó, thị trường bất động sản online lại rất sôi động, các trang đều đăng tin kèm những dòng "vỡ nợ mùa World Cup" để thu hút sự chú ý và tăng cơ hội giao dịch.


"World Cup hiện đang là từ khóa hot, vì thế nếu đính kèm vào tin rao vặt, thì sẽ có nhiều cơ hội được đọc hoặc tìm kiếm thấy. Đây thực chất là một cách quảng cáo sản phẩm của dân bất động sản. Sự thật, giá nhà đất không hề giảm quá mạnh vào mùa World Cup như tin đăng tải", anh Thắng phân tích.


Hiện tại, theo anh này, giá chung cư tại các khu vực Hà Đông, Nam Từ Liêm, Cầu Giấy... vẫn ở mức từ 16 - trên 30 triệu đồng/m2. Tùy vào vị trí, diện tích và các điều kiện đi kèm dự án, mức giá chung cho căn hộ có thể tăng thêm chứ không hề giảm.


"Nếu giá bán quá rẻ, thậm chí chỉ bằng một nửa giá thị trường thì cần tỉnh táo, có thể tài sản đó có vấn đề pháp lý hoặc thực sự chỉ là rao bán ảo, lừa khách", anh Thắng cảnh báo.





Theo các chuyên gia bất động sản, giới môi giới thêm cụm từ hot như "World Cup" hoặc thua độ "World Cup" để tăng lượng giao dịch, thu hút khách hàng.


Nhận diện các "chiêu" khác mà môi giới thường sử dụng để đánh lừa khách hàng, anh Huỳnh Thế Thanh (nhân viên bất động sản Hà Nội) tư vấn, trên các tuyến đường vốn đắt đỏ, tấc đất, tấc vàng, nhiều người không khỏi ngạc nhiên bởi nhiều dự án căn hộ, đất nền có giá bán rẻ đến bất ngờ.


Có thể, mức giá được cò đất nói chỉ bằng nửa giá hoặc diện tích khu đất đã bị "cắt xén", không đúng với thực tế.


"Điểm chung của những cò mồi chính là mời chào một dự án, khu đất hoặc căn hộ với địa chỉ chung chung đi kèm những ưu đãi hấp dẫn, đặc biệt là giá bán cực thấp để đánh vào lòng tham của người mua.


Họ giục khách đặt cọc, chồng tiền, tạo hiệu ứng "chim mồi" mua giả để dụ dỗ khách hàng. Do vậy, người mua cần tìm hiểu kỹ thông tin rao bán, pháp lý để tránh tiền mất tật mang", anh Thanh tư vấn.

Samsung Việt Nam: Lợi nhuận "khủng", nộp thuế "còi"

Do được miễn giảm thuế nên trong những năm qua, Samsung đã "tiết kiệm" được vài tỷ USD tiền thuế thu nhập doanh nghiệp phải nộp.


Cùng chung với đà tăng trưởng của hệ thống Samsung Electronics toàn cầu, tỷ lệ đóng góp từ các nhà máy của Samsung tại Việt Nam vào kết quả chung của toàn tập đoàn cũng ngày càng lớn.


Theo công bố của Tập đoàn điện tử Hàn Quốc Samsung Electronics, trong quý đầu năm 2018, tổng doanh thu của 4 công ty thành viên của tập đoàn này tại Việt Nam đã tăng trưởng phi mã so với cùng kỳ năm 2017. Cụ thể, tổng doanh thu của Samsung Electronics Việt Nam (SEV/Samsung Bắc Ninh), Samsung Electronics Việt Nam Thái Nguyên (SEVT/Samsung Thái Nguyên), Samsung Display Việt Nam (SDV) và Samsung HCMC CE Complex (SEHC) đạt khoảng 405 nghìn tỷ đồng (20,5 tỷ USD) - tăng 57% và lãi ròng đạt 41 nghìn tỷ đồng (2,08 tỷ USD) - tăng 60% so với cùng kỳ.


Tăng trưởng khó tiếp tục "phi mã”

Tổng số tiền nộp thuế của Samsung năm 2014 là 165 triệu USD; năm 2015 tăng lên 186 triệu USD; năm 2016 là 300 triệu USD (tương đương khoảng 6.750 tỷ đồng) và nửa đầu năm 2017 là 186 triệu USD (tương đương 4.185 tỷ đồng).


Nguyên nhân khiến kết quả kinh doanh quý 1/2018 của nhóm các công ty trên tăng trưởng mạnh chủ yếu là do mặt bằng khá thấp của quý 1/2017, với doanh thu chỉ đạt hơn 250.000 nghìn tỷ đồng - tương đương các quý của năm 2016. Mức tăng trưởng đột biến của Samsung trong quý đầu của năm 2018 đã góp phần quan trọng đưa tăng trưởng GDP quý 1 đạt 7,38% - mức cao nhất trong 10 năm.


Tuy nhiên, từ quý 2/2017 đến nay, doanh thu của tổ hợp này đã vọt lên mặt bằng mới, dao động trong khoảng từ 370-400 nghìn tỷ đồng/quý. Mặc dù tăng trưởng gấp rưỡi với cùng kỳ nhưng tổng doanh thu của nhóm Samsung trong quý 1 cũng chỉ tương đương với quý 4/2017. Với mặt bằng doanh thu đã lên cao thì rất khó để kỳ vọng Samsung sẽ tiếp tục tăng trưởng mạnh trong những quý tới, đồng nghĩa với việc đóng góp vào tăng trưởng GDP của cả nước sẽ không nhiều.


Trong giai đoạn 2016-2017, bên cạnh mặt hàng chủ lực là smartphone, động lực quan trọng giúp doanh thu của Samsung tại Việt Nam tăng mạnh còn đến từ Samsung Display, công ty chuyên sản xuất màn hình cho smartphone. Do mới đi hoạt động chưa lâu nên doanh thu của nhà máy này đang có tốc độ tăng trưởng cao nhưng cũng bắt đầu "hạ nhiệt" trong quý 1/2018.


Trước đó, năm 2017, tập đoàn điện tử Hàn Quốc Samsung tiếp tục có một năm kinh doanh bội thu với doanh thu hợp nhất đạt 212 tỷ USD, tăng 19% so với năm 2016. Lợi nhuận sau thuế qua đó tăng gần gấp đôi từ 20 tỷ lên 37,3 tỷ USD. Cùng chung với đà tăng trưởng của hệ thống Samsung Electronics toàn cầu, tỷ lệ đóng góp từ các nhà máy của Samsung tại Việt Nam vào kết quả chung của toàn tập đoàn cũng ngày càng lớn.


Báo cáo của Samsung cho thấy trong năm 2017, tổng doanh thu và lợi nhuận của 4 công ty này đều tăng trưởng 40% so với năm 2016. Theo đó, tổng doanh thu của nhóm này đạt 61,5 tỷ USD và lợi nhuận ròng đạt 5,8 tỷ USD – lần lượt chiếm 29% và 16% doanh thu và lợi nhuận của toàn hệ thống Samsung Electronics.


Sự tăng trưởng doanh thu của Samsung Việt nam được đóng góp to lớn bởi Samsung Display Vietnam khi công ty này có mức tăng trưởng 260% về doanh thu trong năm 2017, tiếp đến là Samsung Thái Nguyên tăng 20% về mặt doanh thu so với cùng kì năm 2016.


Doanh thu của Samsung SEHC tăng trưởng đáng kể về mặt thống kê khi ghi nhận doanh thu gần gấp đôi cùng kì, tuy nhiên tỉ trọng doanh thu so với Samsung Việt Nam thì chỉ đạt mức 6% còn Samsung Electronics Việt Nam (hay còn gọi là Samsung Bắc Ninh) thì giữ mức doanh thu xấp xỉ so với cùng kì.


Lợi nhuận khủng nhờ ưu đãi thuế?


Theo thống kê, con số lợi nhuận 5,8 tỷ USD, tương đương 132.000 tỷ đồng của nhóm 4 công ty Samsung trên tương đương với tổng lợi nhuận của 40 doanh nghiệp niêm yết có lợi nhuận lớn nhất trong năm 2017.


Những doanh nghiệp có lợi nhuận lớn nhất trên sàn chứng khoán như Vinamilk, PV Gas hay Vietcombank chỉ là những "chú lùn" khi so sánh lợi nhuận với các công ty con của Samsung Việt Nam. Do được miễn giảm thuế nên trong những năm qua, Samsung đã "tiết kiệm" được vài tỷ USD tiền thuế thu nhập doanh nghiệp phải nộp. Với thuế suất rất thấp, Việt Nam thực sự đã trở thành "thiên đường thuế" của tập đoàn này. Đây cũng là lý do mà Samsung ngày càng rót nhiều tiền đầu tư cũng như chuyển nhiều hoạt động sản xuất về Việt Nam.


Hiện tại mới chỉ có Samsung Bắc Ninh mới bắt đầu phát sinh thu nhập doanh nghiệp phải nộp trong khi 3 doanh nghiệp còn lại vẫn trong thời gian được miễn giảm thuế. Do vậy, dù lãi tới cả trăm nghìn tỷ nhưng số thuế của nhóm Samsung Việt Nam vẫn còn rất khiêm tốn.


Trong con số lợi nhuận 132 nghìn tỉ của Samsung Việt Nam thì có tới 61 nghìn tỉ đến từ Samsung Thái Nguyên (năm 2016 đạt 51 nghìn tỷ); 40 nghìn tỷ từ Samsung Bắc Ninh tương đương với mức lãi cùng kì. Samsung Display Vietnam ghi nhận mức lãi 25 nghìn tỷ khác biệt hoàn toàn so với mức lỗ gần 2 nghìn tỉ trong năm 2016, trong khi đó Samsung SEHC báo lãi 6 nghìn tỉ, tăng 2,6 lần so với mức lãi 2,3 nghìn tỉ cùng kì.

Tại sao các con số 14, 18, 28 và 88 bị cấm phổ biến tại World Cup ở Nga?

Một loạt con số và các biểu tượng có thể khiến những người hâm mộ bóng đá tại World Cup Nga gặp rắc rối nếu cố ý sử dụng trên các khẩu hiệu, banner cổ vũ.






Tờ The sun đăng tải một bản hướng dẫn bằng tiếng Nga được cho là của Cơ quan cảnh sát Liên bang Nga phát hành, quy định về các biểu tượng, con số và hình ảnh cấm kỵ sử dụng tại kỳ World Cup 2018. Đồng thời còn cung cấp thêm thông tin rằng, nếu người hâm mộ cố tình vi phạm, sẽ bị trục xuất khỏi sân vận động hoặc tệ hơn có thể bị phạt án tù.


Trong đó bao gồm một loạt biểu tượng liên quan tới chủ nghĩa da trắng thượng đẳng (white supremacist), chủ nghĩa phát xít Đức và Adolf Hitler.



Những biểu tượng cấm sử dụng được tiết lộ trong một tài liệu được in bằng tiếng Nga.



Tuy nhiên, bản hướng dẫn này thực ra là một phần của chương trình "Cùng chống phân biệt chủng tộc" lần đầu tiên được Liên đoàn bóng đá Châu Âu UEFA phát hành vào EURO 2008.


Tổ chức độc lập mang tên Hội chống lại phân biệt chủng tộc ở châu Âu (FARE) yêu cầu sản xuất và phân phối một bản hướng dẫn cho các cán bộ làm việc tại các sân vận động trong kỳ UEFA EURO 2008 như một cách tuyên truyền về chống phân biệt chủng tộc, trong đó nghiêm cấm phổ biến các con số và biểu tượng mang ý nghĩa cổ súy phân biệt chủng tộc.







Nội dung của bản hướng dẫn "Chống phân biệt chủng tộc trong bóng đá'' gồm 26 trang.









Mục đích của sách hướng dẫn là nâng cao nhận thức về nạn phân biệt chủng tộc và cấm phổ biến biểu tượng của tân phát xít và phân biệt chủng tộc, các bài thánh ca phân biệt chủng tộc và các biểu ngữ.


Để giúp nâng cao nhận thức của người dân Nga và người hâm mộ từ khắp nơi trên thế giới về Nga cổ vũ World Cup, Ban tổ chức World Cup của Nga đã cho in ấn và phát hành bản hướng dẫn trên.


Một số biểu tượng có trong danh sách là Swastika, đầu lâu SS Panzer Division hay cờ của Đệ tam quốc xã. Những biểu tượng khác như biểu tượng tổ chức hội kín Ku Klux Klan (ủng hộ da trắng thượng đẳng), biểu tượng của tổ chức cổ súy phát xít Slavic Union, chữ thập vòng Celtic Cross được sử dụng bởi người theo chủ nghĩa da trắng và tân Quốc xã cũng được liệt kê.







Những biểu tượng hàng đầu trong danh sách "Cấm kỵ''.


Các con số bị cấm bao gồm số 14 - do được dùng để diễn tả “Mười bốn từ” trong slogan của thành phần nhóm khủng bố theo chủ nghĩa da trắng thượng đẳng David Lane. Số 18 bị cấm vì các chữ số chỉ vị trí chữ thứ nhất và thứ tám trong bảng chữ cái Roman Alphabet – A.H – viết tắt của Adolf Hitler.


Tương tự, số 88 bị cấm vì là H.H – “Heil Hitler”.




Các con số 14, 18, 28, 88 nằm trong danh sách không phổ biến tại các giải đấu bóng đá của UEFA.


Ngoài các biểu tượng, một số cá nhân quá khích (hooligan) cũng bị trục xuất khỏi World Cup là Ramil Guzairov 32 tuổi và Sergey Veryutin 24 tuổi đều sử dụng những biểu tượng cấm kỵ này.


Trước đó, một nhóm cổ động viên Anh bị bắt tại thành phố Volgorad do có hành vi chào kiểu phát xít và hát những bài hát ủng hộ phát xít. Nhóm cổ động viên Anh theo đó có thể nhận án phạt lên đến 5 năm tù.


Tại Nga, chiếu theo luật hình sự, các hành động bao gồm việc cổ vũ phân biệt chủng tộc hoặc phân biệt tôn giáo có thể dẫn đến án tù 5 năm.

Video: Những cổ động viên đen đủi nhất World Cup

Chỉ vì 2 thông báo còn mập mờ chưa rõ ràng mà Amazon đã thổi bay 17,5 tỷ USD vốn hóa thị trường của 8 công ty trong đúng 1 ngày

Dù chỉ có một hé lộ nho nhỏ rằng Amazon có thể sẽ tham gia vào ngành công nghiệp mới cũng khiến các nhà đầu tư tháo chạy và cổ phiếu các công ty trong ngành đó sụt giảm nghiêm trọng.






Theo dữ liệu của CNBC, Amazon đã thổi bay 17,5 tỷ USD vốn hóa thị trường của 8 công ty vào ngày thứ 5 chỉ vì 2 thông báo.



Trên thực tế, gã khổng lồ thương mại điện tử đã trở thành "tay to", nắm sức mạnh kinh khủng tại phố Wall. Bằng chứng là dù chỉ có một hé lộ nho nhỏ rằng họ có thể sẽ tham gia vào ngành công nghiệp mới cũng khiến các nhà đầu tư tháo chạy và cổ phiếu các công ty trong ngành đó sụt giảm nghiêm trọng.


Cụ thể, khi Amazon nói rằng họ sẽ tuyển dụng lãnh đạo điều hành mạng lưới vận chuyển địa phương – một bước đi có thể ảnh hưởng không nhỏ cho những đơn vị như FedEx và UPS. Tổng cộng 2 công ty này đã mất gần 3 tỷ USD giá trị thị trường vào ngày thứ 5, trong đó UPS chứng kiến sự sụt giảm mạnh hơn.





Một vài giờ sau tiết lộ kể trên, Amazon lại tiếp tục tuyên bố họ sẽ mua startup dược phẩm trực tuyến PillPack – một thỏa thuận được đánh giá là sẽ thay đổi diện mạo toàn bộ ngành công nghiệp chăm sóc sức khỏe.


Một vài nguồn tin nói với tờ CNBC rằng Amazon đã trả gần 1 tỷ USD cho startup này. Thông tin về thương vụ dù chưa chính thức nhưng đã xóa sạch 14,5 tỷ USD vốn hóa thị trường của những nhà thuốc như Walgreens Boots Alliance, CVS Health và Rite Aid cũng như các đơn vị phân phối thuốc như Cardinal Health, AmerisourceBergen và McKesson.

Điều tra 6 loại thuốc VN Pharma nhập khẩu từ công ty “ma“

Phó Thủ tướng vừa giao Bộ Công an điều tra xác minh 6 loại thuốc mà VN Pharma nhập khẩu từ công ty Health 2000 sản xuất tại Canada nhưng trên thực tế chỉ là công ty "ma".







Mới đây, Phó Thủ tướng Thường trực Trương Hoà Bình vừa có ý kiến chỉ đạo liên quan đến việc nhập khẩu, lưu hành 6 loại thuốc mang nhãn hiệu do công ty Health 2000 sản xuất tại Canada.


Cụ thể, Phó Thủ tướng giao Bộ Công an chỉ đạo cơ quan điều tra tiến hành điều tra, xác minh làm rõ việc công ty VN Pharma nhập khẩu, lưu hành 6 loại thuốc mang nhãn hiệu do Công ty Health 2000 sản xuất tại Canada (nhưng trên thực tế công ty Health 2000 không có nhà máy sản xuất tại Canada), nếu có dấu hiệu tội phạm thì khởi tố vụ án theo quy định pháp luật; báo cáo Thủ tướng Chính phủ trong tháng 8.


Trước đó, trong quá trình xét xử vụ án buôn lậu xảy ra tại công ty VN Pharma cuối năm 2017, các bên tham gia tố tụng từng đề cập nghi vấn VN Pharma nhập nhiều loại thuốc do công ty Health 2000 sản xuất tại Canada nhưng trên thực tế công ty này chỉ là công ty "ma" và không có nhà máy sản xuất tại Canada.

Ít ai biết rằng nền du lịch của “xứ sở vạn đảo” Indonesia phụ thuộc vào một hòn đảo duy nhất là Bali. Nội dung nổi bật: Bối cảnh: Sớm được phát hiện và đưa vào khai thác bởi người Hà Lan vào những năm 1920. Bali bị "chìm vào quên lãng" khi chiến tranh thế giới và cuộc chiến giành độc lập Indonesia nổ ra. Kế hoạch: Hiểu được sự phức tạp của văn hóa và tín ngưỡng địa phương. Chính quyền Indonesia quyết định biến Bali thành một mũi tàu để kéo nền kinh tế của cả nước. "Đến thăm Bali" là mẫu quảng cáo được đầu tư không kém gì "Đến thăm Indonesia". Kết quả: Thông qua nhiều thập kỷ đầu tư bài bản, Bali dần trở thành một điểm đến quen thuộc của du khách trên khắp thế giới, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả Indonesia. Đến năm 2017, Bali đón nhận gần 6 triệu lượt khách quốc tế, gần bằng 1/2 cả nước Việt Nam cộng lại. Thiên đường "chuẩn Châu Âu" Nhiều thập kỷ trước khi giành được độc lập, Indonesia và đặc biệt là Bali đã được khám phá bởi Henrik Van Kol. [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 2. Là đại diện của chính quyền Hà Lan thời bấy giờ. Henrik với nhiềm đam mê khám phá của mình đã chu du nhiều nơi tại Indonesia như Sumatra, Java, hay Bali từ những năm 1902. Có thể hiểu được Java và Sumatra vì đây là hai đảo lớn với hoạt động giao thương tấp nập cũng như sự kiểm soát chặt chẽ của Hà Lan. Nhưng chuyến "ghé thăm" Bali của ông là hoàn toàn đến từ sự tò mò cá nhân, Henrik quyết định đi khám phá bất chấp những hiểm nguy rình rập vì những lời đồn về một hòn đảo theo đạo Hindu tuyệt đẹp. Và chuyến đi Bali của ông đã trở thành "huyền thoại". Trở về Hà Lan, Henrik lập tức phát hành một quyển sách mang tên Out of Our Colonies (Bên ngoài thuộc địa), mô tả về một đất nước đầy huyền bí với hàng vạn đảo ở Đông Nam Á. Trong tổng cộng 826 trang sách, Bali vinh dự được nhắc đến và trở thành một phần chính với 123 trang. Quyển sách đó trở thành "top seller" tại Hà Lan và nhanh chóng biến Bali thành một điểm đến hấp dẫn. Rất nhiều thành viên trong chính quyền Hà Lan đang sống tại Java và Sumatra lập tức trở nên tò mò và bắt đầu đến tham quan khu vực lạ lẫm này. [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 3. Vài năm sau đó, Cục du lịch Hà Lan bắt đầu mở ra những tour du lịch khắp Indonesia, bắt đầu từ hai đảo chính là Sumatra và Java, và kết thúc ở "thiên đường nhiệt đới" Bali. Nếu như Sumatra và Java sở hữu một diện tích lớn và địa hình phức tạp, rất khó để khám phá trong thời gian ngắn, thì Bali với "lợi thế" nhỏ của mình cung cấp một khu vực "dày đặc" các điểm tham quan. Từ năm 1924, chính quyền Hà Lan quyết định cung cấp dịch vụ tàu định kỳ mỗi tuần từ Batavia (ngày nay là Jakarta) đến Bali. Chiếc tàu trên thường neo đậu và đón khách từ sáng thứ 6 và cung cấp một "gói nghỉ dưỡng" hai ngày một đêm, trở về vào tối Chủ Nhật. Bali trở thành một địa điểm quen thuộc để "trốn" cuối tuần đối với các thành phần giàu có tại Indonesia thời bấy giờ. Với số lượng khách ngày một tăng, Bali quyết tâm giữ vững các thế mạnh văn hóa và tôn giáo của mình để tạo nên một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với Sumatra hay Java. Đặc biệt là tôn giáo Hindu độc nhất ở Bali, nổi bật so với bất kỳ nơi nào trên thế giới. [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 4. Trong những năm từ 1902 đến 1925, Indonesia ngày càng trở thành một điểm đến nổi tiếng được hàng loạt quyển sách nhắc đến, và không có quyển nào là không nhắc tới Bali. Trong đó nổi tiếng nhất là quyển "Bali" của Dr. Gregor Krause từ Đức, quyển sách miêu tả lại chuyến đến thăm "hòn đảo của Chúa" của ông. Đến năm 1925, không chỉ Hà Lan mà đến lượt Anh cũng bắt đầu cung cấp các tour du lịch đến Bali, biến đây thành một trong những đại diện cho khu vực nhiệt đới Đông Nam Á. Không lâu sau đó, nguồn tiền đầu tư từ Châu Âu cũng bắt đầu đổ về Bali. Các khu nghỉ dưỡng và khách sạn bắt đầu mọc lên nhanh chóng từ dòng tiền Châu Âu cũng như các "đại gia" trong nước. Nhưng tiếc rằng Bali đang trên đà phát triển lại đột ngột bị bỏ hoang khi Thế chiến thứ hai nổ ra. Sự vào cuộc của chính quyền Indonesia [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 5. Chật vật giành lại độc lập vào năm 1949, Bali lúc này đã đánh mất lượng khách du lịch đã có và trở thành một hòn đảo "hoang". Tuy vẫn được ghé thăm bởi một số nhân vật quan trọng nhưng ngành du lịch tại Bali gần như bị "khai tử". Mãi đến cuối những năm 1960, chính quyền Indonesia mới kiểm soát được tình hình và quyết định "hồi sinh" ngành du lịch tại Bali. Kể từ đó "Bali" luôn là đại diện cho những chương trình quảng bá du lịch của cả Indonesia, "Visit Indonesia" hay "Visit Bali" đều được sử dụng song song với nhau. Điều đó dẫn tới gần một nửa du khách ghé thăm Indonesia nhưng thực ra là đến Bali (một con số khá bất ngờ nếu bạn biết rằng quốc gia này có tận 17.600 đảo lớn nhỏ). Du khách đổ về Bali không chỉ là do mong muốn, họ còn được đích thân chính quyền Indonesia "mời gọi" đến với thiên đường này. Xét về khía cạnh chính trị, việc dồn hầu hết du khách vào một chỗ cũng sẽ giúp chính quyền Indonesia đỡ "nhức đầu" hơn. Nhưng tại sao Bali lại thành công đến thế? [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 6. Sự thành công của Bali đến từ một quá trình đầu tư phát triển rất dài của chính quyền Indonesia. Hơn 10 năm kể từ khi quyết định "mở cửa" Bali, vào những năm 1970, "kho báu" khi xưa mới dần dần tìm lại được sức hấp dẫn trong mắt các du khách quốc tế. Đến những năm 1980, Bali đón nhận một nguồn vốn khổng lồ đổ vào hạ tầng giao thông và du lịch, đứng đằng sau đó không ai khác vẫn là chính phủ Indonesia và những nhà đầu tư quốc tế lớn được chính phủ khuyến khích kinh doanh tại đây. [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 7. Đến những năm 1990, Indonesia quyết định đầu tư mạnh vào quảng cáo để tiếp tục phát triển Bali. Năm 1992 được nước này gọi là năm "Đến thăm Indonesia", nhưng trọng tâm vẫn là Bali. Suốt một năm đó, truyền thông quốc tế được chính quyền Indonesia trả một khoản tiền không nhỏ để liên tục chiếu những mẫu quảng cáo về Bali, thậm chí là cái tên "Indonesia" còn không xuất hiện trong những mẫu quảng cáo, khiến không ít du khách hoàn toàn không biết Bali trực thuộc quốc gia này. Đến cuối những năm 1990, gần 30 năm kể từ lúc "mở cửa" cho Bali, chính quyền Indonesia tự tin rằng mình đã khai thác tối đa kho tàng kia và quyết định thêm một địa điểm mới là Lombok vào danh sách. [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 8. Tuy cũng nhận được không ít đầu tư, nhưng cho đến nay Lombok vẫn kém xa Bali về tính hiệu quả. Đa phần là do "cái bóng" của Bali đã quá lớn, và một phần là do văn hóa đạo Hồi khá khắt khe với các hoạt động "ăn chơi" tại đây. Kết quả Tính đến năm 2017, gần 6 triệu lượt khách đã đến với "thiên đường" nhiệt đới Bali (trong tổng số 14 triệu lượt khách quốc tế đến thăm Indonesia). [Case Study] Bali - Hòn đảo nhỏ cân cả vạn đảo Indonesia, thiên đường nhiệt đới chuẩn châu Âu - Ảnh 9. Bali thành công đến nỗi chính quyền Indonesia phải chật vật tìm một "đệ tử" cho địa danh quá nổi tiếng này, và tiếc rằng đến nay vẫn chưa thực hiện được. Và đối với nhiều du khách, họ chỉ biết đến Bali chứ không hề nghe tới đất nước Indonesia xa lạ kia. Khiến Bali trở thành một Case Study khi quảng cáo "quá thành công".

Ít ai biết rằng nền du lịch của “xứ sở vạn đảo” Indonesia phụ thuộc vào một hòn đảo duy nhất là Bali.

Nội dung nổi bật:


Bối cảnh: Sớm được phát hiện và đưa vào khai thác bởi người Hà Lan vào những năm 1920. Bali bị "chìm vào quên lãng" khi chiến tranh thế giới và cuộc chiến giành độc lập Indonesia nổ ra.


Kế hoạch: Hiểu được sự phức tạp của văn hóa và tín ngưỡng địa phương. Chính quyền Indonesia quyết định biến Bali thành một mũi tàu để kéo nền kinh tế của cả nước. "Đến thăm Bali" là mẫu quảng cáo được đầu tư không kém gì "Đến thăm Indonesia".


Kết quả: Thông qua nhiều thập kỷ đầu tư bài bản, Bali dần trở thành một điểm đến quen thuộc của du khách trên khắp thế giới, thậm chí còn nổi tiếng hơn cả Indonesia. Đến năm 2017, Bali đón nhận gần 6 triệu lượt khách quốc tế, gần bằng 1/2 cả nước Việt Nam cộng lại.




Thiên đường "chuẩn Châu Âu"



Nhiều thập kỷ trước khi giành được độc lập, Indonesia và đặc biệt là Bali đã được khám phá bởi Henrik Van Kol.



Là đại diện của chính quyền Hà Lan thời bấy giờ. Henrik với nhiềm đam mê khám phá của mình đã chu du nhiều nơi tại Indonesia như Sumatra, Java, hay Bali từ những năm 1902.


Có thể hiểu được Java và Sumatra vì đây là hai đảo lớn với hoạt động giao thương tấp nập cũng như sự kiểm soát chặt chẽ của Hà Lan. Nhưng chuyến "ghé thăm" Bali của ông là hoàn toàn đến từ sự tò mò cá nhân, Henrik quyết định đi khám phá bất chấp những hiểm nguy rình rập vì những lời đồn về một hòn đảo theo đạo Hindu tuyệt đẹp.


Và chuyến đi Bali của ông đã trở thành "huyền thoại". Trở về Hà Lan, Henrik lập tức phát hành một quyển sách mang tên Out of Our Colonies (Bên ngoài thuộc địa), mô tả về một đất nước đầy huyền bí với hàng vạn đảo ở Đông Nam Á.


Trong tổng cộng 826 trang sách, Bali vinh dự được nhắc đến và trở thành một phần chính với 123 trang.


Quyển sách đó trở thành "top seller" tại Hà Lan và nhanh chóng biến Bali thành một điểm đến hấp dẫn. Rất nhiều thành viên trong chính quyền Hà Lan đang sống tại Java và Sumatra lập tức trở nên tò mò và bắt đầu đến tham quan khu vực lạ lẫm này.



Vài năm sau đó, Cục du lịch Hà Lan bắt đầu mở ra những tour du lịch khắp Indonesia, bắt đầu từ hai đảo chính là Sumatra và Java, và kết thúc ở "thiên đường nhiệt đới" Bali.


Nếu như Sumatra và Java sở hữu một diện tích lớn và địa hình phức tạp, rất khó để khám phá trong thời gian ngắn, thì Bali với "lợi thế" nhỏ của mình cung cấp một khu vực "dày đặc" các điểm tham quan. Từ năm 1924, chính quyền Hà Lan quyết định cung cấp dịch vụ tàu định kỳ mỗi tuần từ Batavia (ngày nay là Jakarta) đến Bali.


Chiếc tàu trên thường neo đậu và đón khách từ sáng thứ 6 và cung cấp một "gói nghỉ dưỡng" hai ngày một đêm, trở về vào tối Chủ Nhật. Bali trở thành một địa điểm quen thuộc để "trốn" cuối tuần đối với các thành phần giàu có tại Indonesia thời bấy giờ.


Với số lượng khách ngày một tăng, Bali quyết tâm giữ vững các thế mạnh văn hóa và tôn giáo của mình để tạo nên một hình ảnh hoàn toàn khác biệt so với Sumatra hay Java. Đặc biệt là tôn giáo Hindu độc nhất ở Bali, nổi bật so với bất kỳ nơi nào trên thế giới.



Trong những năm từ 1902 đến 1925, Indonesia ngày càng trở thành một điểm đến nổi tiếng được hàng loạt quyển sách nhắc đến, và không có quyển nào là không nhắc tới Bali. Trong đó nổi tiếng nhất là quyển "Bali" của Dr. Gregor Krause từ Đức, quyển sách miêu tả lại chuyến đến thăm "hòn đảo của Chúa" của ông.


Đến năm 1925, không chỉ Hà Lan mà đến lượt Anh cũng bắt đầu cung cấp các tour du lịch đến Bali, biến đây thành một trong những đại diện cho khu vực nhiệt đới Đông Nam Á.


Không lâu sau đó, nguồn tiền đầu tư từ Châu Âu cũng bắt đầu đổ về Bali. Các khu nghỉ dưỡng và khách sạn bắt đầu mọc lên nhanh chóng từ dòng tiền Châu Âu cũng như các "đại gia" trong nước. Nhưng tiếc rằng Bali đang trên đà phát triển lại đột ngột bị bỏ hoang khi Thế chiến thứ hai nổ ra.




Sự vào cuộc của chính quyền Indonesia



Chật vật giành lại độc lập vào năm 1949, Bali lúc này đã đánh mất lượng khách du lịch đã có và trở thành một hòn đảo "hoang". Tuy vẫn được ghé thăm bởi một số nhân vật quan trọng nhưng ngành du lịch tại Bali gần như bị "khai tử".


Mãi đến cuối những năm 1960, chính quyền Indonesia mới kiểm soát được tình hình và quyết định "hồi sinh" ngành du lịch tại Bali.


Kể từ đó "Bali" luôn là đại diện cho những chương trình quảng bá du lịch của cả Indonesia, "Visit Indonesia" hay "Visit Bali" đều được sử dụng song song với nhau.


Điều đó dẫn tới gần một nửa du khách ghé thăm Indonesia nhưng thực ra là đến Bali (một con số khá bất ngờ nếu bạn biết rằng quốc gia này có tận 17.600 đảo lớn nhỏ).


Du khách đổ về Bali không chỉ là do mong muốn, họ còn được đích thân chính quyền Indonesia "mời gọi" đến với thiên đường này. Xét về khía cạnh chính trị, việc dồn hầu hết du khách vào một chỗ cũng sẽ giúp chính quyền Indonesia đỡ "nhức đầu" hơn.




Nhưng tại sao Bali lại thành công đến thế?



Sự thành công của Bali đến từ một quá trình đầu tư phát triển rất dài của chính quyền Indonesia. Hơn 10 năm kể từ khi quyết định "mở cửa" Bali, vào những năm 1970, "kho báu" khi xưa mới dần dần tìm lại được sức hấp dẫn trong mắt các du khách quốc tế.


Đến những năm 1980, Bali đón nhận một nguồn vốn khổng lồ đổ vào hạ tầng giao thông và du lịch, đứng đằng sau đó không ai khác vẫn là chính phủ Indonesia và những nhà đầu tư quốc tế lớn được chính phủ khuyến khích kinh doanh tại đây.



Đến những năm 1990, Indonesia quyết định đầu tư mạnh vào quảng cáo để tiếp tục phát triển Bali. Năm 1992 được nước này gọi là năm "Đến thăm Indonesia", nhưng trọng tâm vẫn là Bali. Suốt một năm đó, truyền thông quốc tế được chính quyền Indonesia trả một khoản tiền không nhỏ để liên tục chiếu những mẫu quảng cáo về Bali, thậm chí là cái tên "Indonesia" còn không xuất hiện trong những mẫu quảng cáo, khiến không ít du khách hoàn toàn không biết Bali trực thuộc quốc gia này.



Đến cuối những năm 1990, gần 30 năm kể từ lúc "mở cửa" cho Bali, chính quyền Indonesia tự tin rằng mình đã khai thác tối đa kho tàng kia và quyết định thêm một địa điểm mới là Lombok vào danh sách.



Tuy cũng nhận được không ít đầu tư, nhưng cho đến nay Lombok vẫn kém xa Bali về tính hiệu quả. Đa phần là do "cái bóng" của Bali đã quá lớn, và một phần là do văn hóa đạo Hồi khá khắt khe với các hoạt động "ăn chơi" tại đây.




Kết quả


Tính đến năm 2017, gần 6 triệu lượt khách đã đến với "thiên đường" nhiệt đới Bali (trong tổng số 14 triệu lượt khách quốc tế đến thăm Indonesia).



Bali thành công đến nỗi chính quyền Indonesia phải chật vật tìm một "đệ tử" cho địa danh quá nổi tiếng này, và tiếc rằng đến nay vẫn chưa thực hiện được.


Và đối với nhiều du khách, họ chỉ biết đến Bali chứ không hề nghe tới đất nước Indonesia xa lạ kia. Khiến Bali trở thành một Case Study khi quảng cáo "quá thành công".

Thứ Sáu, 29 tháng 6, 2018

Xe gia đình cỡ nhỏ đầu tiên của Việt Nam có gì đặc biệt?

Chiếc xe gia đình cỡ nhỏ này có giá chỉ nhỉnh hơn 1 chiếc xe máy hạng sang thời đó một chút.






Ngày hôm nay, thương vụ "bom tấn" Công ty TNHH sản xuất và kinh doanh Vinfast mua lại toàn bộ hệ thống phân phối và sản xuất ô tô của General Motors (GM) Việt Nam đã được ký kết.


GM chính là doanh nghiệp đã mua lại Công ty Daewoo Motor (Hàn Quốc) - công ty mẹ của Công ty Ô Tô Daewoo Việt Nam - đơn vị đã giới thiệu chiếc xe gia đình cỡ nhỏ đầu tiên của Việt Nam mang tên Daewoo Matiz đến tay người tiêu dùng.





Tháng 9/1998, mẫu xe Daewoo Matiz không trợ lực được giới thiệu tại thị trường Việt Nam. Với việc giới thiệu chiếc xe này, Matiz là chiếc xe gia đình đầu tiên xuất hiện tại Việt Nam.


Mẫu ô tô này được trang bị hệ dẫn động cầu trước, động cơ xăng 0.8L I3, 12 van, SOHC mô-men xoắn cực đại 7.3 kg.m và hộp số tay 5 cấp.


Được chế tạo ở kiểu thân xe hatchback 5 cửa và panel van 5 cửa. Chiều dài cơ sở của mẫu xe này là 2,340 mm và kích thước thân xe 3,495 mm x 1,495 mm x 1,485 mm.


Chương trình Đánh giá Xe mới châu Âu (European New Car Assessment Programme) đã cho mẫu xe Daewoo Matiz thang điểm 3/5 về độ an toàn đối với người lớn, 2/4 về độ an toàn đối với người đi đường.





Với sự xuất hiện của Matiz, thị trường đã bùng nổ về doanh số và đạt kỷ lục trong năm 1998. Matiz cũng đã góp phần không nhỏ vào việc thay đổi thói quen sử dụng xe máy đắt tiền của một bộ phận người Việt.


Trước khi được VinFast mua lại, GM Việt Nam kinh doanh ra sao?
Thương vụ bom tấn của VinFast: Bất ngờ mua lại GM Việt Nam
Tại thời điểm đó, chiếc xe này không chỉ được coi là phương tiện giao thông mà còn là cả một khối tài sản lớn thì giá của chiếc xe cũng chỉ được bán ở mức 8.000 USD.


So với mẫu xe máy đắt đỏ như Spacy (120 triệu đồng) thì mức giá này chỉ nhỉnh hơn 1 chút. Khách hàng Việt Nam dần thay đổi thói quen từ sử dụng xe máy đắt tiền sang Matiz vì chiếc xe này gọn nhẹ, tiện nghi và có giá cả hợp lý.


Sau đó, hãng sản xuất ô tô này đã ra thêm 3 phiên bản của Matiz nữa là Matiz S có trợ lực, Matiz SE và Color Matiz. Ngày 27/5/2008 Chevrolet Spark chính thức ra đời thay thế cho Matiz.


Ngày 14/02/1993 Công Ty Daewoo Motor Hàn Quốc và Xí Nghiệp Liên Hiệp Cơ Khí 7893 bộ quốc phòng liên doanh thành lập nên Công ty Ô Tô Daewoo Việt Nam (Vidamco).


Tháng 4/2000, công ty Daewoo Motor được Chính phủ Việt Nam cho phép mua lại phần góp vốn của phía đối tác Việt Nam. Vidamco trở thành doanh nghiệp sản xuất ô tô 100% vốn nước ngoài đầu tiên tại Việt Nam.


Tháng 10/2002, General Motor (Mỹ) quyết định mua lại Công ty Daewoo Motor – Hàn Quốc và giới thiệu tới đông đảo những người hâm mộ công ty mới với tên gọi Công ty ô tô và công nghệ GM Daewoo (GMDAT).

H&M loay hoay với số quần áo trị giá 4 tỷ USD tồn kho: Bán rẻ thì sợ ảnh hưởng tới danh tiếng, đang có ý định sẽ làm từ thiện hoặc tái chế

H&M nói rằng quần áo có thể sẽ được mang đi làm từ thiện hoặc tiêu hủy nếu như không thể bán được.






Ngày hôm qua, công ty thời trang có trụ sở tại Thụy Điển là H&M đã tuyên bố rằng giá trị hàng tồn kho trên toàn cầu không bán được đã tăng mạnh trong quý gần đây lên mức 36 tỷ kronor (tương đương 4 tỷ USD), tăng 13% so với cùng kỳ năm trước.



Trên thực tế khối lượng quần áo không bán được đã tăng liên tục trong nhiều năm qua vì tốc độ tăng trưởng doanh thu thấp hơn kỳ vọng, kéo lợi nhuận giảm 28% trong nửa đầu năm 2018.


"Hàng tồn kho hiện đã phát triển thành một vấn đề nghiêm trọng đối với công ty này", ông Adam Cochrane – chuyên gia phân tích tại Citi nói.


Trong khi đó, phía H&M thì nói họ sẽ áp dụng nhiều chiến lược gồm cả bán hàng để dần dần giảm lượng hàng tồn kho.


Cochrane nói rằng công ty có lẽ sẽ tung chiến dịch giảm giá cho các thị trường mà khách hàng nhạy cảm với các sự kiện giảm giá, cả mua trực tiếp và online. Công ty cũng bán hàng tồn kho cho các nhà bán lẻ hoạt động ở những quốc gia mà H&M chưa hiện diện.


"Một việc làm nghe có vẻ khả thi là giảm giá để bán hàng tồn kho nhưng nó lại gây rủi ro cho danh tiếng thương hiệu. Các lãnh đạo không muốn khách hàng xem H&M như một thương hiệu hàng giảm giá".


Chính vì vậy, H&M nói rằng quần áo có thể sẽ được mang đi làm từ thiện hoặc tái chế nếu như không thể bán được.


Các chuyên gia phân tích thì nhận định rằng công ty này đã quá chậm chạp trong việc tham gia vào mảng bán hàng trực tuyến và hiện tại họ đang phải trả giá. Cổ phiếu H&M đã giảm 18% trong năm 2018.


"Nửa đầu năm nay chứng kiến tình hình tồi tệ hơn những gì mọi người nghĩ nhưng chúng tôi tin rằng nó sẽ được cải thiện dần dẫn và chúng tôi sẽ chứng kiến sức bật trong nửa sau của năm", CEO Karl-Johan Persson nói.


Các hãng bán lẻ trên toàn thế giới đang chịu áp lực từ việc thói quen người tiêu dùng thay đổi và cạnh tranh từ bán hàng trực tuyến như Amazon và Asos.


Trong một báo cáo công bố vào tháng 4, Moody nói rằng lĩnh vực bán lẻ đạt mức cao kỷ lục trong suốt 3 tháng đầu năm 2018 khi thương mại điện tử thăng hoa còn các trung tâm thương mại, cửa hàng vật lý tiếp tục chứng kiến lợi nhuận sụt giảm.


Siêu thị Sears đang gặp khó khăn là một trong 9 hãng bán lẻ ngập trong nợ nần trong quý đầu tiên mặc dù tổng thể nền kinh tế tăng trưởng tốt.


Tại Anh, chuỗi siêu thị John Lewis cũng đưa ra cảnh báo rằng lợi nhuận "về căn bản thấp hơn năm ngoái". Trong khi đó, Marks & Spencer lại tuyên bố sẽ đóng 100 cửa hàng tới năm 2022.

Thương mại tự do, sự cởi mở và tham vọng lớn đã giúp Dubai vươn mình từ làng chài thành đô thị hiện đại bậc nhất thế giới như thế nào?

Nhiều nơi ở vùng Vịnh đã cố gắng sao chép mô hình của Dubai với các bến cảng, sân bay, hãng hàng không và thậm chí là cả đảo nhân tạo hay trung tâm tài chính. Tuy nhiên không nơi nào có thể so sánh được với bản gốc.





Dubai là nơi sở hữu nhiều cái nhất: tòa nhà cao nhất thế giới, sân bay đón nhiều khách quốc tế nhất thế giới và cảng container nước sâu nhộn nhịp nhất khu vực Trung Đông cùng với nhà máy điện mặt trời tập trung lớn nhất thế giới đang xây dựng. Dubai cũng là trung tâm tài chính quan trọng nhất của thế giới Arab và là thành phố được ghé thăm nhiều thứ 4 thế giới.


Ngoài những thứ đang hiện hữu, các tham vọng của Dubai cũng gây ấn tượng mạnh. Các tiểu vương quốc Arab thống nhất UAE (mà Dubai là 1 phần trong đó) muốn "thuộc địa hóa" sao Hỏa với dự định năm 2020 sẽ phóng tàu thăm dò lên sao Hỏa. Và, để phù hợp với 1 thành phố được xây dựng trên sa mạc, Dubai dự kiến xây dựng "thành phố sao Hỏa" để nghiên cứu cách để con người có thể sinh sống trên hành tinh đỏ. Dubai cũng đang thử nghiệm xe không người lái hình kén tằm và hệ thống giao thông tốc độ cao hyperloop chuyên chở người và hàng hóa đi khắp khu vực.


Từ xa xưa Dubai đã bộc lộ tham vọng kinh doanh với những khu chợ sầm uất bán hương trầm từ Oman và nhụy hoa nghệ tây từ Iran. Những dây chuyền vàng được treo lên như những tấm rèm là hình ảnh không mấy xa lạ. Hoạt động giao thương với Ấn Độ cũng rất nhộn nhịp.


Thương mại tự do, sự cởi mở, yên ổn về an ninh và hệ thống pháp luật ổn định đã biến vùng đất từng là 1 ngôi làng chuyên khai thác ngọc trai trở thành một trong những trung tâm thương mại nhộn nhịp nhất thế giới. Dubai cũng là thiên đường để cất giấu của cải trong 1 khu vực nhiều bất ổn như Trung Đông.


Bí quyết thành công của Dubai: Cơ chế đặc biệt


Có mối quan hệ gần giống như đặc khu Hồng Kông với Trung Quốc, Dubai đóng vai trò là cửa ngõ giúp bên ngoài giao thương với Saudi Arabia và phần còn lại của vùng Vịnh. Và cũng giống như Hồng Kông được hưởng lợi từ hệ thống pháp luật Anh, Dubai đã áp dụng hệ thống pháp luật common law theo kiểu Anh cho Trung tâm tài chính quốc tế Dubai – khu vực mà vai trò của luật sư trong các vụ kiện kinh tế rất được đề cao.


Không có quá nhiều dầu như phần lớn vùng Vịnh, Dubai đã cố gắng tự định vị bản thân là 1 cảng thương mại chủ chốt ngay từ trước khi giành được độc lập năm 1971. Nhà lãnh đạo Dubai khi đó, Sheikh Rashid, nhận 1 khoản vay từ Kuwait để nạo vét con lạch Dubai Creek và xây dựng cảng, sau này phát triển cả 1 đặc khu kinh tế xung quanh cảng Jebel Ali, tạo thành trung tâm trao đổi hàng hóa nhộn nhịp nằm ở phía Nam thành phố thúc đẩy giao thương giữa vùng Vịnh, châu Phi và châu Á.


Trong phát triển hàng không, Dubai cũng áp dụng tư duy tương tự với việc thành lập hãng hàng không Emirates và phát triển Dubai thành trung tâm phục vụ các chuyến bay quốc tế và tất nhiên kéo theo đó là rất nhiều khách du lịch. Thông qua những dự án mang tính biểu tượng mà điển hình là siêu dự án quần đảo cây cọ Jumeirah trị giá 14 tỷ USD nằm ngay ở mặt biển, Dubai đã chứng minh cho thế giới thấy họ có thể biến những sa mạc khô cằn thành bất động sản cao cấp như thế nào.


Nhiều nơi ở vùng Vịnh đã cố gắng sao chép mô hình của Dubai với các bến cảng, sân bay, hãng hàng không và thậm chí là cả đảo nhân tạo hay trung tâm tài chính. Tuy nhiên không nơi nào có thể so sánh được với bản gốc. Một phần nguyên nhân là bởi họ chỉ chú trọng đến các dự án hoành tráng, trong khi bí quyết của Dubai là ý tưởng phải được phát triển trong mối quan hệ hợp tác chặt chẽ với các doanh nghiệp.


Theo nhà khoa học chính trị Abdulkhaleq Abdulla, Dubai được hưởng lợi lớn từ cấu trúc nhà nước liên bang độc nhất vô nhị của UAE, trong đó mọi thành viên trong 7 tiểu vương quốc đều có thể tự do thử nghiệm các mô hình kinh tế và quản trị khác nhau.


"UAE giống như 1 chú chim đang bay bằng 2 cánh là Dubai và Abu Dhabi", ông nói. Trong khi Dubai tăng trưởng dựa trên các doanh nghiệp tư nhân, Abu Dhabi tận dụng nguồn dầu mỏ dồi dào và vị thế địa chính trị có được từ đó. Nhờ Dubai, UAE chính là nền kinh tế đa dạng nhất ở vùng Vịnh dù IMF nhận định UAE cần phải chuyển dịch cơ cấu kinh tế, giảm phụ thuộc vào xuất khẩu hàng hóa nếu muốn có 1 nền kinh tế bền vững hơn.


Tuy nhiên Dubai cũng không hoàn toàn không có khuyết điểm. Nhiều người phàn nàn rằng thành phố này chịu quá nhiều sự chi phối của gia tộc Al Maktoums. Đồng thời một trong những cái giá phải trả để thành công là dân bản địa chỉ chiếm 8% dân số Dubai. Một điểm yếu khác là mức nợ quá lớn, năm 2009 Dubai đã phải nhờ tới gói cứu trợ tài chính từ Abu Dhabi.

Xác định xong 16 đội tuyển giành vé vào vòng 1/8 World Cup 2018


Ngoại trừ nhà đương kim vô địch Đức phải chia tay World Cup 2018 ngay từ vòng bảng, tất cả các đội bóng lớn còn lại như Brazil, Argentina... đều vượt qua được áp lực và khó khăn để giành quyền đi tiếp.

29-06-2018 Tại sao các con số 14, 18, 28 và 88 bị cấm phổ biến tại World Cup ở Nga? 
29-06-2018 Cách anh chàng Brazil giúp người bạn vừa khiếm thính vừa khiếm thị xem... 
29-06-2018 World Cup ở Sài Gòn dễ thương như cách chú Ba đem ti vi ra vỉa hè cho... 
29-06-2018 Thất bại dưới tay Januzaj, nhưng đội tuyển Anh lại thắng trong "cuộc chiến... 




Cho tới thời điểm hiện tại, World Cup 2018 đã diễn ra với những kịch bản vô cùng kịch tính và khó lường.


Không nhiều người dám nghĩ tới viễn cảnh nhà đương kim vô địch Đức phải ra về ngay từ vòng bảng, nhưng điều tồi tệ ấy đã xảy ra. Cũng không nhiều người nghĩ tới tình cảnh khốn khổ của Argentina, bởi Messi và các đồng đội đã phải toát mồ hôi để vượt qua cửa tử.



Đức chia tay ngay từ vòng bảng là cơn địa chấn ở World Cup 2018.

Nằm ở bảng đấu được xem là khá dễ dàng và được nhận định chắc chắn sẽ có được vị trí số 1, nhưng đội tuyển Đức đã phải xách vali về nước với vị trí bét bảng. Trong lịch sử 80 năm World Cup, đây là lần đầu tiên Die Mannschaft bị loại từ vòng bảng.

Tương tự là Argentina của Messi, một trong những ứng cử viên sáng giá cho ngôi vô địch World Cup 2018. Phải nhờ tới "bàn thắng vàng" của Rojo ở phút 86, Messi và các đồng đội mới tiếp tục giấc mơ giành Cúp vàng thế giới.



James Rodriguez và đội tuyển Colombia đã lách qua khe cửa hẹp để giành vé vào vòng 1/8 World Cup 2018.

Vào rạng sáng 29/6 (giờ Việt Nam), sau khi trận Anh gặp Bỉ kết thúc với thất bại 0-1 của Tam sư, World Cup 2018 đã xác định xong 16 đội tuyển vào vòng 1/8, cũng như chi tiết của 8 cặp đấu.

18 đội tuyển là Uruguay, Nga (bảng A), Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha (bảng B), Pháp, Đan Mạch (bảng C), Croatia, Argentina (bảng D), Brazil, Thụy Sĩ (bảng E), Thụy Điển, Mexico (bảng F), Anh, Bỉ (bảng G) và Colombia, Nhật Bản (bảng H).

Ở vòng 1/8, Argentina sẽ gặp Pháp. Đội thắng ở cặp đấu này sẽ gặp đội thắng trong trận đấu giữa Uruguay và Bồ Đào Nha ở tứ kết. Nhánh tứ kết này được xem là "tử thần" bởi còn có sự hiện diện của Brazil, Mexico, Bỉ và Nhật Bản.



Messi và Argentina sẽ gặp Pháp ngay ở vòng 1/8.

Ở nhánh này, có tới 4 đội với 5 chức vô địch World Cup (Argentina 2, Uruguay 2, Pháp 1). Chưa kể, Bồ Đào Nha và Argentina còn sở hữu 2 ngôi sao bóng đá nổi bật nhất thời điểm hiện tại là Ronaldo và Messi.

Ở nhánh bên kia, Tây Ban Nha gặp Nga, còn Croatia gặp Đan Mạch. Các cặp đấu còn lại là Thụy Điển vs Thụy Sĩ và Colombia vs Anh.



Lịch thi đấu vòng 1/8 World Cup 2018

21h00 ngày 30/6: Pháp - Argentina

01h00 ngày 1/7: Uruguay - Bồ Đào Nha

21h00 ngày 1/7: Tây Ban Nha - Nga

01h00 ngày 2/7: Croatia - Đan Mạch

21h00 ngày 2/7: Brazil - Mexico

01h00 ngày 3/7: Bỉ - Nhật Bản

21h00 ngày 3/7: Thụy Điển - Thụy Sĩ

01h00 ngày 4/7: Colombia - Anh

Vingroup sẽ xây nhà giá rẻ, chỉ từ 200 triệu đồng/căn

Thương hiệu nhà giá rẻ của Vingroup là Happy Town, diện tích tối thiểu từ 30m2/căn, sẽ được triển khai tại Bắc Ninh, Bình Dương, Đồng Nai






Ngày 29/6, Tập đoàn Vingroup chính thức công bố tham gia phân khúc nhà ở giá rẻ - thương hiệu Happy Town, với mức giá chỉ từ gần 200 triệu đồng/căn hộ trở lên.


Nhằm cung cấp cho thị trường sản phẩm nhà ở có chất lượng, giá phù hợp phân khúc bình dân - Tập đoàn Vingroup sẽ triển khai chiến lược xây dựng nhà ở cho người thu nhập thấp tại các khu công nghiệp ở một số tỉnh thành trên cả nước, ngoại trừ hai đô thị lớn là Hà Nội và Tp Hồ Chí Minh.


Theo đó, các căn hộ Happy Town sẽ được phát triển với diện tích tối thiểu từ 30m2/căn, tạo điều kiện an cư thuận lợi cho đa số người lao động thu nhập thấp, góp phần ổn định nguồn nhân lực cho các doanh nghiệp; và có tác động tích cực trong công tác an sinh xã hội tại các địa phương.


Dự kiến, trong giai đoạn đầu, Happy Town sẽ được triển khai tại 3 tỉnh có nhiều khu công nghiệp lớn, đang tập trung đông đảo lao động nhập cư là Bắc Ninh, Bình Dương và Đồng Nai.


Việc gia nhập lĩnh vực nhà ở thu nhập thấp đã đưa Vingroup trở thành nhà phát triển bất động sản số một Việt Nam cả trên quy mô doanh nghiệp lẫn phạm vi hoạt động, với ba dòng thương hiệu chính: Vinhomes – Nhà ở Trung - cao cấp, VinCity – Nhà ở trung cấp, Happy Town – Nhà ở bình dân.


Phát biểu về việc tham gia phân khúc mới, ông Nguyễn Việt Quang, Phó Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Tập đoàn cho biết: "Tập đoàn Vingroup không đặt mục tiêu lợi nhuận lên hàng đầu với thương hiệu Happy Town mà mong muốn chung tay cùng xã hội giải quyết vấn đề nhà ở bức thiết cho công nhân và người lao động có thu nhập thấp. Chúng tôi sẽ nỗ lực để xây dựng thành công các khu đô thị văn minh, an toàn với giá bán thấp nhất có thể để ngày càng nhiều người lao động có nơi an cư, lạc nghiệp".


Hiện cả nước hiện có 2,8 triệu công nhân tại các khu công nghiệp, khu chế xuất với 1,7 triệu người có nhu cầu về nhà ở. Tuy nhiên, thị trường mới đáp ứng được 8 – 10% nhu cầu, đa số người lao động phải thuê trọ với điều kiện sống rất thấp, ảnh hưởng đến sức khỏe và tác động đến năng suất lao động. Do đó, phát triển nhà ở xã hội, nhà ở công nhân và nhà ở cho người thu nhập thấp đã được Chính phủ đặt trọng tâm trong Chiến lược phát triển Nhà ở đến năm 2020 và tầm nhìn đến 2030.

Harry Kane: Bài học về thất bại khi lên 8 tuổi và nỗ lực phi thường để trở thành người hùng của nước Anh


Thất bại là một cái gì đó khá là buồn cười khi bạn là một đứa trẻ. Tôi nhớ cái ngày đó vô cùng rõ ràng. Ở sau căn nhà của gia đình tôi tại Chingford có một cái công viên, và tôi cùng bố với anh lúc nào cũng ra đấy để chơi bóng đá. Không có cầu gôn, cũng chẳng có sân cỏ đàng hoàng. Chỉ cần một ít cỏ với hai cái cây là chúng tôi vui lắm rồi.

Ngày ấy, tôi chơi cho đội tuyển trẻ Arsenal. Cũng chẳng phải vị trí gì cốt cán, nhưng cũng là một cơ hội rất tuyệt vời.

Một ngày ở tuổi lên 8, tôi đi dạo cùng cha trong công viên. Đột nhiên, ông cất lời: “Ba có điều này cần nói với con.”
“Vâng ạ, điều gì thế ạ?”, tôi nói.

Tôi nhớ, ông đặt tay lên vai tôi.
“Harry à, Arsenal quyết định để con ra đi.”




Tôi không thể nhớ chính xác lúc ấy mình đã cảm thấy thế nào. Thành thật mà nói, tôi còn chẳng hiểu điều ấy có ý nghĩa gì. Tôi còn quá nhỏ. Nhưng tôi nhớ phản ứng của cha tôi, và cảm giác ông ấy mang lại. Ông không hề chê trách tôi, cũng chẳng chê trách gì Arsenal cả. Thậm chí trông ông còn chẳng vướng bận lắm với cái tin xấu ấy. Ông chỉ nói: “Đừng lo, Harry. Chúng ta sẽ tập luyện thật chăm chỉ, chúng ta sẽ vượt qua và tìm cho con một câu lạc bộ khác. Nhé?”

Bây giờ nhìn lại, chắc hẳn tôi sẽ còn thất vọng nhiều hơn. Và rất nhiều ông bố nữa, nế u như họ từng khao khát hy vọng con trai mình sẽ trở thành một cầu thủ chuyên nghiệp, họ sẽ phản ứng khác hơn nhiều. Nhưng cha tôi, dù chuyện gì có xảy ra đi chăng nữa, cũng sẽ không đặt quá nhiều áp lực lên tôi. Ông luôn tích cực. Và câu nói kinh điển, trong bất cứ trường hợp nào: “Thôi, sự cũng đã rồi.”

Chúng tôi đã thế đấy.
.

Sau Arsenal, tôi cũng bôn ba và rồi quay trở về với đội tuyển địa phương. Sau đó tôi được phát hiện bởi một người đến từ đội tuyển Watford. Tôi nhận được lời mời tới chơi thử ở đó. Mọi chuyện diễn ra khá hay, vì chơi cho Watford đấu với Tottenham mà tôi lại nhận được thêm lời mời tới Học viện cầu thủ trẻ Tottenham. Chắc là màu trắng hợp với tôi hơn. Tôi nhớ lại cái lần mà chúng tôi đấu với Arsenal, và kể cả sau này, tôi cứ canh cánh một nỗi hận trên vai. Ngày tôi đi khỏi Arsenal là năm tôi 8 tuổi, nhưng cứ lúc nào chúng tôi chơi bóng với họ, tôi cứ nghĩ rằng: “Được thôi, để xem ai đúng ai sai.”

Ngẫm lại, có khi đấy lại là điều tuyệt vời nhất từng xảy ra với tôi. Nó cho tôi cái động lực để toàn tâm chơi bóng mà trước đó chưa bao giờ tôi có cả.

Tôi thật sự vui sướng khi chạm đến mốc ghi 100 bàn tại Premier League. Khi Tottenham cho tôi đi theo dạng “cho mượn” 2 năm, đã từng rất nhiều khi tôi cứ tự thắc mắc, rằng liệu mình có được cơ hội để ghi, dù chỉ, một bàn thắng tại Premier League. Nhưng tôi cũng đã học được rất nhiều bài học trong những năm tháng ấy. Tôi nhớ lúc tới Millwall năm 2012, chúng tôi chơi xuống hạng. Và những người hâm mộ đội tuyển ở đó thì hơi có chút đáng sợ.




Ở một trong những trận đấu đầu tiên của tôi tại The Den, trọng tài đã ra một quyết định sai lầm. Chỉ một quyết định sai lầm thôi. Và ngay sau đó, các cổ động viên bắt đầu ném cả mớ các thứ linh tinh xuống sân. Họ vớ được bạ cái gì là ném cái đó. Ban tổ chức buộc phải dừng trận đấu 5 phút cho đến khi các cổ động viên bình tĩnh trở lại. Hãy nhớ cho một điều, năm ấy tôi mới 18 tuổi. Tôi nhìn xung quanh, kiểu, “Ôi mẹ ơi… Thật điên rồ.”

Mùa giải cứ tiệp tục và đội tuyển của chúng tôi vẫn mãi giậm chân dưới đáy. Vài đồng chí đã nói những câu làm tôi hơi chột dạ. “Này ông, nếu chúng ta xuống hạng, lương của tôi sẽ bị cắt giảm một nửa”.

Hoặc, “Nếu đội chúng ta xuống hạng, chắc tôi sẽ không được ký hợp đồng nữa.”

Những đồng chí đó có con nhỏ ở nhà. Và chính lúc ấy, tôi bắt đầu nhìn nhận trận đấu ở một mức độ cao hơn. Bạn nhận ra có những người chơi bóng không chỉ vì niềm đam mê thể thao. Đó còn là để nuôi sống gia đình. Bạn bắt đầu nhận ra, trong bóng đá, tất cả những gì bạn nỗ lực để đạt được có thể ra đi trong một cái nháy mắt. Trải nhiệm ở Millwall khiến tôi nhận ra tôi không còn là một đứa trẻ nữa. Một sự cảnh tỉnh, và phong độ tuyệt vời của tôi lúc ấy không hề là sự trùng hợp. Quan trọng hơn, chúng tôi đã lên hạng. Chính điều ấy tạo cho tội mối liên hệ sâu sắc với cổ động viên Millwall. Tôi yêu họ, dù đôi khi họ hơi khùng.



Lúc ấy tôi hy vọng rằng mình làm đã đủ để Spurs (một cách gọi khác của Tottenham) giữ tôi ở lại vào mùa giải kế tiếp. Nhưng thật là không may, họ lại tiếp tục “cho mượn” tôi. Để rồi, nó mở ra một thời kỳ thật khốn đốn. Cái khoảnh khắc dưới đáy nhất chắc hẳn là khi tôi thi đấu ở Leicester Cuty, và tôi dường như chẳng thể hoà nhập được với đội tuyển. Họ vẫn ở giải vô địch Championship ở thời điểm ấy. Và tôi, ngồi một mình trong căn hộ của mình, ôm nặng mối suy tư: “Nếu như mình không thể chơi cho Leicester ở Championship, vậy làm sao mình có thể chơi cho Spurs ở Premier League đây?”.
Đó cũng là lần đầu tiên trong sự nghiệp chơi bóng mà sự nghi ngờ có cơ hội len lỏi. Đó là một sự khó khan. Gia đình tôi tới thăm tôi vào tối hôm đó. Chúng tôi có một cuộc thảo luận nảy lửa. Tôi đã thất vọng đến nỗi tôi nói với cha rằng tôi muốn từ bỏ. Nếu chuyện đó thực sự xảy ra thì đúng là một sai lầm vô cùng lớn. Nhưng ở thời điểm ấy, tôi nghi ngờ chính mình.





Cha tôi nói: “Này, hãy tiếp tục cố gắng đi con, tiếp tục chơi bóng, sự cũng đã rồi, mọi thứ sẽ ổn thôi.”

Một vài tuần sau, vẫn là tôi, đang ngồi trong căn hộ của mình, đang mê mẩn NFL (giải bóng bầu dục Mỹ). Nếu như không phải tập luyện, tôi sẽ chơi game, hoặc xem các đoạn video của đội New England Patriots trên Youtube. Thế là một ngày nọ, tôi vô tình tìm được một phim tài liệu về Tom Brady (một cầu thủ của đội bóng bầu dục New England Patriots) và 6 trung phong từng được chọn trước anh trong giải NFL


Hoá ra, Tom Brady là người thứ 199 được gọi trong buổi tuyển chọn. Hãy tưởng tượng đi. Điều ấy thổi tung suy nghĩ của tôi, nhưng theo một chiều hướng tốt. Bộ phim tài liệu đó cứ mãi in đậm trong tâm trí tôi. Trong suốt cuộc đời, mọi người ai cũng nghi vực Tom. Kể cả khi anh tới trường cao đẳng, các huấn luyện viên cũng cố gắng để thay thế anh bằng một trung phong nào đó khác. Họ trình chiếu hình ảnh này của Tom khi đang cân đo trong buổi tuyển chọn NFL trong tình trạng không mặc áo. Thật buồn cười vì trông anh chẳng khác gì một gã trai thông thường cả.


Vị huấn luyện viên này nói: “Chúng ta đang chiêm ngưỡng nhóc Brady này đây. Một cậu bé cao to, hung dữ, trông như chưa bao giờ được nhìn thấy phòng cân đo cả”.


Tom Brady khiến tôi liên tưởng đến chính mình. Mọi người thường xuyên đưa ra các kết luận về tôi, đại để: “Cậu ta trông chả giống một tiền đạo gì cả”.

Một sự truyền cảm hứng đáng kể. Brady từng tin vào chính mình rất nhiều. Nhiều đến nỗi cho anh niềm tin để cứ nỗ lực và nỗ lực, gần như ám ảnh sự nỗ lực ấy, chỉ để hoàn thiện mình thật tốt. Rất giống với tôi. Nghe thì hơi kỳ, nhưng tâm trí tôi như được gạt nhẹ công tắc một phát, ngay trên chiếc sofa trong căn hộ ở Leicester. Bõng dung tôi thốt lên: “Các người biết không? Tôi sẽ làm điều đó. Tôi sẽ nỗ lực hết sức, cơ hội sẽ đến với tôi, và tôi sẽ nhanh tay bắt lấy nó.”

Vài trận đấu sau, chúng tôi gặp Millwall – đội tuyển cũ của tôi. Một trong các hậu vệ cố gắng khiêu khích tôi. Hắn kèm ngay sau tôi, lẩm bẩm: “Ôi chà, Harry.”

Tôi nói: “Ừ, sao?”

“Tôi chưa có thẻ vàng nào hết”

“Ờ… Thì sao?”

Hắn bảo: “Thì tốt chứ sao, tôi sẽ dùng một tấm với cậu.”

Hắn cố bắt nạt tôi, một cách thuần khiết, đơn giản. Và khi bóng vào sân, cả hai chúng tôi đều nhảy đến bắt bóng, với một chút cử động của cùi chỏ. Vô tình cùi chỏ của tôi va vào xương sườn của hắn. Hắn ngã xuống đất, mặt nhăn nhó, và tôi gần như giẫm lên người gã đàn ông đang sõng soài kia. Tôi thậm chí còn không nói một lời. Tôi chỉ giẫm lên người hắn thôi. Đó là cách để tôi nói với hắn, nói với bản thân mình, cũng như tất cả mọi người ngoài kia, rằng thằng Kane này không dễ bị bắt nạt.



Mùa giải kế tiếp, tôi trở về Tottenham và có cuộc gặp gỡ với Quản lý đội bóng, Andre Villas Boas. Ông ta lại một lần nữa muốn cho mượn tôi. Một số câu lạc bộ khá tốt có hứng thú với tôi, điều đó ổn, nhưng không phải giấc mơ tôi ấp ủ. Giấc mơ của tôi là được chơi giải Premier League. Giấc mở của tôi là được chơi giải Premier League dưới màu áo của Spurs.


Tôi nói với anh ta một cách thực lòng: “Tôi không muốn đi”.


Khi lời nói đã tuôn rơi, tôi bỗng nghĩ, Ô kìa, có khi như thế không phải…


Anh ta chỉ nhìn tôi, hơi xáo trộn một chút.


Phóng lao rồi phải theo lao. “Tôi sẽ chứng minh cho anh thấy tôi nên được ở lại đội tuyển. Anh có thể nói với tôi vào mỗi thứ Sáu, khi trận đấu sắp bắt đầu, rằng tôi không xứng đáng, rằng tôi sẽ không được ra sân. Thế cũng được, nhưng tôi không muốn đi.”



Thế đấy. Anh ta cho tôi ở lại và tập luyện với đội tuyển. Đó cũng là bước ngoặt lớn cho sự tự tin của tôi. Tôi luôn cảm thấy mình có khả năng, nhưng tôi phải tự đứng lên đấu tranh cho mình. Nó giống như tôi có thể nhìn thấy giấc mơ thời thơ ấu, ngay trước mắt mình thôi nhưng xa tận chân trời. Tôi cứ mãi chờ đợi một ai đó trao cơ hội với tới ước mơ cho tôi. Nhưng đời thì làm gì có chuyện êm đềm như thế, phải không?


Muốn có cơ hội, phải biết bắt lấy cơ hội.





Tôi tập luyện một cách bùng cháy, nhưng mãi vẫn chưa được ra sân. Mùa đông năm ấy, người ta nói lời chia tay với Quản lý cũ và Tim Sherwood thay anh ta đảm nhận vị trí đó. Anh ta trao cho tôi cơ hội. Phần còn lại, như người ta vẫn nói, chính là lịch sử. Tôi ghi được 3 bàn thắng đầu tiên trong 3 trận đấu đầu tiên. Cảm giác thật không thể dùng từ ngữ nào miêu tả nổi, nhất là bàn thắng đầu tiên tại sân vận động White Hart Lane. Nhưng thật sự để mà nói, tất cả những gì mà tôi đã trải qua trước khi ghi bàn thắng đầu tiên ấy mới là những gì nhào nặn nên Harry Kane.



Khi Mauricio Pochettino tới vào mùa giải sau đó, mọi thứ thay đổi, không chỉ với tôi, mà còn với cả Câu lạc bộ. Không ai có ảnh hưởng lớn đến sự nghiệp của tôi như Maurico cả. Cũng bởi anh không những đã mang một tư tưởng quản lý đại tài tới CLB, mà còn mang các cầu thủ lại thật gần nhau. Anh có một sự nghiệp huy hoàng, nhưng hiếm khi thấy anh khoe khoang về chuyện ấy. Với tư cách một quản lý, anh không để CLB xoay xung quanh anh, mà nhiệt tình giúp đỡ các cầu thủ, kể cả đó có là cầu thủ đang ở phong độ đỉnh cao hay đang chật vật sa sút. Đương nhiên, nếu như bạn không muốn cố gắng, thì rõ là bạn lười, và Maurico không khoan nhượng với những kẻ lười biếng.



Vậy đấy, bạn không chơi bóng, cánh cửa phòng Maurico cũng sẽ đóng lại với bạn. Nhưng nếu bạn tôn trọng anh, bạn chơi nhiệt tình và nỗ lực cho anh? Anh ta sẽ cho bạn tất cả thời gian trên thế giới này.











Một trong những ký ức tuyệt vời nhất về bóng đá của tôi là khi tôi ghi được pha hattrick vài mùa giải trước. Maurico gọi tôi vào văn phòng của anh sau trận đấu. Ở thời điểm đó, chúng tôi có thể gọi là thân thiết, nhưng chưa đến mức cực thân để có thể thoải mái vào văn phòng anh. Tôi không biết Maurico muốn gì. Tôi mở cửa phòng, Maurico ngồi ở bàn làm việc, với một ly vang đỏ trên tay – hình như là một ly Malbec loại ngon (loại vang hảo hạng làm từ nho Malbec của Arghentina). Một nụ cười thật tươi trên mặt, anh vẫy tôi vào.



“Nào, chụp một tấm ảnh nhé.”


Anh quàng tay lên người tôi, với ly vang bên tay còn lại, cùng chụp một tấm ảnh. Thật tuyệt vời. Đó là lần đầu tiên tôi nghĩ: “Ô, đây là một người đàn ông thật đặc biệt”. Anh là một người đàn ông siêu, siêu đẳng. Tôi tôn trọng anh dưới vai trọ Quản lý, một người sếp – dĩ nhiên, nhưng anh cũng là một người bạn của tôi bên ngoài sân cỏ nữa. Anh là lý do để đội chúng tôi trở nên thân thiết gần gũi đến vậy. Chúng tôi trở thành những đồng đội thật sự, một điều rất hiếm có trong bóng đá thời nay.









Với tôi, sự từ chối có lẽ là điều tốt nhất từng xảy đến. Khi tôi đang cột dây giày cho trận đấu đầu tiên ở trận derby Bắc London năm 2015, tôi chợt có một đoạn hồi ức về năm 11 tuổi, đang đấu với tuyển trẻ Arsenal. Cứ như Deja-vu vậy. Trước mỗi trận đấu, tôi thường có viễn cảnh trong đầu về chính xác cái cách mà tôi sẽ ghi bàn trong trận. Một cú bóng cong đi từ góc cuối sân. Một cú volley chân phải từ cánh phải. Tôi cứ thế thôi, tưởng tượng thật chi tiết nhất có thể, từ đối thủ, cho đến những ngọn cỏ trên sân, và mọi thứ nữa.


Lần đó, tôi tưởng tượng ra những gã hậu vệ trong màu áo đỏ của Arsenal. Bất chợt tôi sởn da gà.


“Được rồi. Mất 12 năm đấy nhưng hãy xem ai đúng, và ai sai.”


Tôi ghi được 2 bàn hôm ấy, đem lại chiến thắng ở phút 86 chưa bao giờ là viễn cảnh tôi tự vẽ trong đầu. Đó là một cú đánh đầu, một cú đánh đầu tốt nhất tôi từng thực hiện, và cái cảm giác khi bóng đánh bay lưới đối thủ, chưa bao giờ tôi thấy được thôi thúc đến thế trong cả sự nghiệp cầu thủ của mình.


Tôi nhớ mình đã đi quanh sân khi tiếng còi báo hiệu kết thúc rít lên, đập tay với các cổ động viên, cảm giác: “Thấy chưa, đã bảo rồi mà.”



Điều ấy không chỉ là Arsenal. Nó còn sâu sắc hơn nữa. Nó chứng tỏ nhiều điều cho tôi, và gia đình tôi – những người luôn ủng hộ, tin tưởng vào từng bước đi của tôi trên chặng đường bóng đá. Ngay cả khi tôi ở Millwall hay Norwich hay Leicester, và ngay cả khi chính tôi đặt sự nghi ngờ lên chính mình, thì họ vẫn tin tưởng tôi đến cùng.




Giờ đây, khi đã ghi được 100 bàn thắng ở Premier League, đến lúc tôi nên nói lời cảm ơn tới một số người.

Cảm ơn vị hôn thê của tôi, Kate, đã luôn đồng hành với tôi khi kết quả không như ý muốn.

Cảm ơn ba, vì đã choàng tay ôm con sau cái tin con bị thải hồi khỏi Arsenal trong công viên ngày hôm ấy. Và cảm ơn cả gia đình mình, vì đã luôn linh cảm rằng con sẽ làm nên chuyện khi con đang chạm đáy trong căn hộ ở Leicester.


Cảm ơn mẹ vì tất cả thời gian chẳng đong đếm được mà mẹ đã dành để đưa con đi khắp nơi, khắp chốn, để làm những điều mà những người mẹ luôn dành cho con.


Cảm ơn anh Charlie vì đã đấu 1-1 với em hàng nghìn giờ đồng hồ, và vì đã thi thoảng để em được làm Teddy Sheringham (cựu cầu thủ bóng đá người Anh).

Cảm ơn anh Tom Brady vì đã mang hy vọng đến cho những gã trông giống như chưa bao giờ được nhìn thấy cái phòng cân đo trong đời.

Cảm ơn tất cả đồng đội của tôi, đặc biệt là những ông anh đã cổ vũ tôi trong thời gian tập luyện, khi tôi còn chẳng được ra sân trận nào rồi nói: “Cậu xứng đáng được chơi”. Điều ấy gần như cả thế giới với tôi vậy.

Cảm ơn anh Maurico Pochettino vì đã khơi gợi được khả năng tiền đạo của tôi.

Và chân thành cảm ơn các cổ động viên của Tottenham. Tôi từng mơ ước được chơi cho Spurs từ khi tôi còn là một cậu nhóc. Trong một thời gian dài, động lực của tôi đơn giản chỉ là nhắm mắt lại và tưởng tượng mình đang ghi bàn vào khung thành Arsenal trong giải Premier League. Cuối cùng cũng đã làm được vài lần rồi, nhưng chẳng bao giờ tôi thấy chán cả. Nhưng đến bây giờ, động lực của tôi đã khác hơn chút. Bây giờ, tôi nhắm mắt lại, tưởng tượng rằng mình đang nâng cúp Premier League tại sân vận động mới với các đồng đội của mình. Tôi nguyện đánh đổi 100 bàn thắng chỉ để lấy cảm giác ấy thôi.

Chúng ta đã thân thiết với nhau được một vài mùa giải, nhưng chỉ có một cách duy nhất để xoá nhoà khoảng cách thôi. Tôi thì hơi e sợ đó sẽ là một câu trả lời nhàm chán. Nhưng như ba đã nói, chúng ta cứ nỗ lực, cứ tiếp tục chơi thôi. Sự cũng đã rồi.

COYS,

Harry.

Amazon đang "nuốt" các startup mới nổi, bành trướng với tốc độ nhanh chóng mặt

Theo nhiều chuyên gia phân tích thì Amazon đang mua lại các startup khác và phát triển nhanh đến chóng mặt.





Amazon đã tiếp tục mở rộng lĩnh vực kinh doanh của mình trong thương vụ mua lại PillPack và lấn sân cả sang ngành kinh doanh dược phẩm. Theo nhận định của nhiều chuyên gia kinh tế thì đây là một bước đi trong chiến lược phát triển của Amazon, tăng quy mô hoạt động bằng cách liên tục mua lại và sáp nhập các startup nhỏ mới nổi.


Thương vụ mua lại PillPack với trị giá 1 tỷ USD của Amazon được coi là lớn nhất trong 6 tháng đầu năm. Và tổng cộng, Amazon đã chi ra khoảng hơn 2 tỷ USD để mua lại các startup khác, bao gồm cả 900 triệu USD cho Ring vào tháng 02 vừa qua.


Theo thống kê thì đây là lần đầu tiên trong 24 năm hoạt động, Amazon chịu chi tới 2 tỷ USD để mua lại các công ty con khác trong 1 năm. (Nếu không tính đến thương vụ khổng lồ 13,7 tỷ USD mua lại Whole Foods vào năm 2017).


Xét về quy mô của những vụ sáp nhập thì Amazon không thiếu những lần chi mạnh tay hơn 1 tỷ USD. Đơn của như vào năm 2009, Amazon chi 1,2 tỷ USD cho Zappos hay vào năm 2014, ông lớn này cũng suýt thâu tóm được Twitch, nền tảng streaming game với 1 tỷ USD. Dù vậy nhưng nếu so sánh với những gã khổng lồ công nghệ khác như Microsoft, Facebook hay Google thì các thương vụ sáp nhập của Amazon vẫn còn quá bé nhỏ và ít ỏi. Có vẻ như CEO Jeff Bezos thích tự phát triển tiềm lực, đầu tư các dự án do chính Amazon lập nên hơn là đi mua lại các công ty khác.


Nhà phân tích Tom Forte của D.A. Davidson nhận định rằng "Lịch sử chiến lược M&A của Amazon cho thấy rằng ông lớn này ưu tiên việc tự xây dựng mình trước rồi mới đi mua lại các công ty khác. Hiện nay chiến lược này đã được thay đổi và nó bị chịu ảnh hưởng bởi các yếu tố hiện tại, chủ yếu là từ quy mô đồ sộ của công ty."


Theo thống kê của CB Insights, chỉ tính riêng trong năm 2017, Amazon đã mua lại tới 10 Startup và được coi là năm mà ông lớn này có chiến lược M&A mạnh nhất từ trước đến nay. Không chỉ vậy, lĩnh vực mà Amazon nhắm đến cũng đa dạng hơn, từ các công ty an ninh mạng, phát triển game, phát triển camera an ninh, thương mại điện tử....


Forte cho rằng sự thay đổi này là bởi Amazon cần phải duy trì được tốc độ tăng trưởng của mình sau khi cổ phiếu của công ty tăng giá mạnh và trở thành loại cổ phiếu có giá trị lớn thứ 2 trên thị trường. Với mục tiêu này, Amazon chỉ còn cách tăng cường các thương vụ sáp nhập, mở rộng và tham gia vào cả các lĩnh vực mới vốn không phải là thế mạnh được nhắm đến trước đây.